Chương 28
này.
Cô đã từng hỏi qua Tiểu Thành, Tiểu Thành nói Tưởng Xuyên đã làm công việc này được tầm 5, 6 năm rồi.
Tần Đường không thể khẳng định anh ta là người tốt hay người xấu được.
Đại khái là nói tốt thì cũng không hẳn mà nói xấu thì cũng không đúng.
..........
Sáng hôm sau, bọn họ vừa dùng xong bữa sáng, đại biểu của các thôn dân đều đã tập hợp lại đây, phần lớn là người trung niên, còn có mấy người già tầm 5, 60 tuổi.
Nhưng phần lớn người lớn tuổi ở đây đều làm công việc tay chân quanh năm, làn da tay thô sạm khô nứt, móng tay đều bị nhuộm đen, vừa nhìn là biết quá nửa đời phải sống vất vả.
Đàn ông trẻ tuổi cường tráng trong thôn không nhiều lắm, phần lớn mọi người đều ra ngoài làm việc, một năm cũng chỉ về được vài lần.
Nhóm người mặt mũi ai nấy đều tràn ngập vui vẻ, như là Tết vậy.
Tưởng Xuyên thuần thục trèo lên nóc xe tải, kéo tấm bạt phủ xuống, Tiểu Thành cũng trèo lên cùng, mọi người cùng nhau dỡ hàng phân phát cho mọi người.
Hôm nay Tần Đường mặc một cái váy màu điều, theo phong cách dân tộc, phối cùng một chiếc áo choàng mua ở Vân Nam.
Mắt cá chân tinh tế trắng nõn lộ ra ngoài trong nắng sớm, trắng như sữa vậy.
Có người lén lút nhìn cô, không để ý liền vấp một cái, đau đến nhăn nhó mặt mày.
Tưởng Xuyên ở trên nóc xe, ngồi xuống liền có cảm giác đỉnh thiên lập địa, anh nhìn Tần Đường từ trên cao xuống "Tần Đường, lấy giúp tôi chai nước." Tần Đường đang cầm máy chụp ảnh.
Bọn trẻ ở đây rất thích máy ảnh của cô, thường xuyên nhìn vào ống kính, vô cùng thuận lợi cho việc cô chụp ảnh.
Cô hạ máy ảnh xuống, nhìn Tưởng Xuyên, không mặn không nhạt hỏi "Anh gọi tôi?" Tiểu Bạch đứng bên cạnh nhắc "Anh Tưởng bảo chị lấy hộ anh ấy chai nước." Tần Đường không nhúc nhích.
A Tây ngửa đầu cười "Để em lấy cho anh." A Tây chạy vào nhà cầm một chai nước khoáng ra, những lại không biết đưa cho Tưởng Xuyên như thế nào.
Nóc xe tải rất cao, mà cô ta lại không trèo lên nổi.
Thấy vậy, hai tay Tưởng Xuyên chống vào thành xe, thả người nhảy xuống, nhận lấy chai nước, vặn ra, ngửa đầu uống mấy ngụm lớn nhưng đôi mắt lại nhìn về phía Tần Đường.
Từ hôm qua trở về, cô liền lơ đẹp anh.
Mặc dù ngày thường thì cũng không có thái độ mấy.
Người phụ nữ Tần Đường này, bên ngoài mặc dù rất lạnh nhạt, nhưng bên trong xương tủy lại là một người rất mềm mại và ấm áp.
Tưởng Xuyên sẽ không nhìn nhầm.
A Tây nhìn Tần Đường, lại nhìn Tưởng Xuyên, đáy mắt hiện lên một tia cô đơn cùng không cam lòng.
Tiểu Bạch đi tới kéo tay cô ta "A Tây, chúng ta qua bên kia hỗ trợ sửa sang lại sách vở đi." A Tây bị cô kéo đi, có chút không vui nói "Cậu làm cái gì vậy?
" Tiểu Bạch biết A Tây có ý với Tưởng Xuyên, quay lại nhìn cô ta, hạ giọng nói "A Tây, người đàn ông như anh Tưởng rất có mị lực, nhưng cậu chỉ là một sinh viên, kém anh ấy chắc cũng phải tầm 10 tuổi...
Đương nhiên tuổi tác không phải là vấn đề, chủ yếu là anh ấy......
Đại khái là cậu không giữ được." A Tây nhíu mày nói "Tớ cũng đâu có muốn biến anh ấy thành của riêng, tớ chỉ là thích anh ấy thôi mà." Tiểu Bạch nói "Tớ không biết phải giải thích với cậu thế nào nhưng tóm lại cậu cứ nghe tớ đi, đừng lún quá sâụ"