⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5

nét, là một khuôn mặt rắn rỏi.
Tần Đường nhớ người liên hệ lúc trước gọi anh ta là anh Tưởng, vì vậy liền lên tiếng "Ngài Tưởng?" Anh ta gật đầu, nói với người trong điện thoại "Thấy người rồi." Tần Đường nhìn anh ta cúp máy xong mới nói "Tôi là Tần Đường." "Tưởng Xuyên, lên xe đi." Một tiếng trước, Lữ An gọi điện thoại cho anh, nói có người muốn quyên góp đồ dùng nên bảo anh đến sân bay đón người, cũng không nói là ai hay dáng vẻ như thế nào, chỉ nói tên là Tần Đường.
Không ngờ lại là một mỹ nữ xinh đẹp dịu dàng.
Tần Đường không nói chuyện, kéo hành lý để vào ghế sau, nhét vào, sau đó cũng ngồi luôn đằng saụ Tưởng Xuyên nhìn động tác lưu loát của cô, hạ mắt, xoay chìa khóa, khởi động xe.
Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh rời đi.
Trên đường, hai người nói với nhau không đến vài câụ Tần Đường có chút đói bụng, lấy chai nước khoáng ra uống vài ngụm, sau khi nhét lại vào túi, thò tay mò mẫm thì rút ra được một túi bánh mỳ.
Cô nghĩ nghĩ một lát, nhớ ra đây là của một đứa bé tặng cho cô lúc cô đi Vân Nam.
Tưởng Xuyên nghe được tiếng động nhỏ, nhìn vào gương chiếu hậu "Cô chưa ăn trưa à?" Tần Đường vừa cắn bánh mỳ vừa trả lời, giọng nói có chút không rõ ràng "Ừ." Một lát sau, Tưởng Xuyên nói "Đúng lúc tôi cũng chưa ăn.
Ăn mỳ nhé?" Ở Thiểm Tây cửa hàng mỳ đâu đâu cũng có, ven đường thôi cũng có tới tận mấy cái.
Lúc này đã qua giờ ăn cơm, tìm một quán cơm còn không bằng ăn một bát mỳ cho nhanh.
Tần Đường đáp "Được." Tưởng Xuyên tìm chỗ đỗ xe, hai người bước xuống xe, Tưởng Xuyên đứng trước mặt Tần Đường, thân hình cao lớn, cảm giác tồn tại vô cùng mãnh liệt, khiến người ta không thể làm ngơ.
Tần Đường ngẩng đầu nhìn anh ta một cái, mới nhận ra người đàn ông này còn cao hơn mình nghĩ rất nhiềụ Ánh mắt Tưởng Xuyên đảo qua trên người người phụ nữ trước mặt, là một người rất xinh đẹp, dáng người vô cùng tốt, cặp đùi thon dài, thẳng tắp.
Làn da trắng nõn nà, trắng đến mức dường như chỉ cần đụng nhẹ là chảy cả nước.
Loại phụ nữ yếu đuối như thế này, chạy lên vùng núi khỉ ho cò gáy làm cái gì?
Tưởng Xuyên cong cong khóe môi, chỉ vào một cửa hàng bên cạnh "Đi thôi, ăn xong trở về còn rất nhiều việc phải làm." Nụ cười kia có chút tùy ý, Tần Đường nhíu mày, cảm thấy người đàn ông kia có chút khinh thường cô?
Khinh thường cái gì chứ?
Cảm thấy cô không thể chịu khổ sao?
Thời điểm đi theo anh ta vào trong quán ăn, trong quán chỉ có một vị khách, lúc này đang húp mì sùm sụp.
Tưởng Xuyên đứng ở cửa phòng bếp nói "Một bát mỳ thịt bò lớn, một bát..." Anh ta quay đầu lại nhìn cô.
Tần Đường "Bát nhỏ." Ông chủ bên trong đã nghe rõ, lớn tiếng đáp lại "Được " Tưởng Xuyên lại gọi thêm hai cái bánh mỳ kẹp thịt, hai người ngối đối diện nhaụ Chỉ trong chốc lát, mỳ được mang lên.
Bát lớn bát nhỏ có sự chênh lệch vô cùng rõ ràng, nhưng anh ta ăn rất nhanh.
Lúc Tần Đường mới ăn được một nửa thì bát của anh ta đã nhìn thấy đáy.
Buổi trưa cô không ăn cơm, do cũng qua cơn đói nên ngược lại ăn không vào, chỉ chậm gẩy gẩy vài đũa.
Tưởng Xuyên ăn mỳ xong, lại tiếp tục ăn bánh mỳ kẹp thịt, nhìn cô nói "Cô ăn không hết?" Tần Đường quả thực không muốn ăn nữa, buông đũa


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡