⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

ăn cái gì không?" Tần Đường nghĩ nghĩ một lát "Tôi không ăn kiêng, xào cho tôi một đĩa khoai tây là được rồi." A Khởi gật đầu 'Được, để em nói với dì Quế." A Khởi lại nhìn Tưởng Xuyên, Tưởng Xuyên tay đút túi quần, đi xuống dưới lầụ A Khởi đi theo phía sau, ngữ khí hưng phấn, nhỏ giọng nói chuyện "Anh Tưởng, anh có muốn ăn gì không?
Đợi lát nữa em và dì Quế sẽ làm cho anh ăn." Giọng nói Tưởng Xuyên bông đùa "Em biết làm sao?" A Khởi "Em sẽ học nha " Tưởng Xuyên cười "Tùy em." .....
Giọng nói của hai người nhỏ dần, bóng dáng của hai người đã ở dưới lầụ Tưởng Xuyên đi về phía Lữ An, Lữ An ném cho anh một bao thuốc lá, Tưởng Xuyên nhanh nhẹn bắt được, rút bật lửa ra châm, sau đó quay đầu lại, miệng ngậm thuốc lá, nâng cằm nhìn về phía Tần Đường vẫn đang đứng chỗ cũ, đôi mắt đen như mực nhìn thẳng vào Tần Đường, chậm rãi nhả ra một ngụm khói, khóe miệng hơi cong lên nhìn về phía Lữ An hỏi "Sao lại để cô ấy ở phòng của Tiểu Thành?" Hướng Đông của tòa nhà xây đua ra khoảng hai mét nên hai căn phòng ở đây diện tích cũng khá lớn.
Căn phòng lớn nhất ở tầng 1 là để đồ, vật phẩm quyên góp, còn trên tầng, là chỗ ở của Tưởng Xuyên.
Lúc trước khi cho thuê phòng, Tiểu Thành liền chọn căn phòng sát vách với Tưởng Xuyên, nói là ở đây ánh sáng tốt.
Sau khi A Khởi tới, đã từng muốn đổi phòng với cậu ta nhưng cậu ta lại kiên quyết không đồng ý.
Ở phía Tây còn có hai căn phòng, nhưng do đằng sau có một tòa nhà 6 tầng nên ánh sáng đều bị chắn hết, nếu có người tới thì vẫn để ở phòng khách là hai gian bên kia, A Khởi và Lữ An ở tại các căn phòng khác ở tầng 1.
Lữ An liếc mắt về phía tầng hai, hạ giọng nói "Còn không phải vì vị kia là khách quý sao?
Vốn dĩ người ta là ở khách sạn lớn, anh mang người ta tới đây, lại không chịu nhường phòng nên đành làm như vậy chứ sao.
Thực ra phòng của A Khởi cũng khá tốt, nhưng con gái thì nhiều đồ vật này nọ hơn, thu dọn cũng lâu hơn.
Tiểu Thành mấy hôm nay liền ở tạm ở căn phòng phía Tây đi." Tiểu Thành ở bên cạnh nhỏ giọng nói "Anh Lữ nói, cô ấy có tiền nên cô ấy là thượng đế, chúng ta phải hết sức cung phụng." Tưởng Xuyên cười hai tiếng, mí mắt khẽ nâng, Tần Đường đã không còn ở chỗ đó nữa.
"Nhưng phần lớn mấy người có tiền đều rất chú ý tiểu tiết, mà cô ấy lại không có tật xấu gì, là một người phụ nữ kì lạ, độc lai độc vãng." Lữ An vuốt cằm nói.
"Là như vậy sao?" "Còn không phải sao?" "Có tật xấu hay không đợi mấy hôm nữa là rõ." .....
Sau khi trời tối thì có thêm hai người nữa, một nam một nữ.
Tám người ngồi vây quanh một cái bàn ăn dài ăn cơm, đồ ăn rất nhiều, mà đĩa khoai tây xào thì được cố ý đặt trước mặt Tần Đường.
Lữ An tính cách thoải mái, nói cũng nhiều, không ngừng bắt chuyện với Tần Đường, những người khác cũng phụ họa vài câụ Bầu không khí khá thoải mái.
A Khởi nhịn không được hỏi "Chị Tần, làn da của chị thật là trắng, chị chăm sóc như thế nào vậy?" Tần Đường liếc nhìn cô ấy một cái, đáp "Trời sinh." A Khởi "........." Phụ nữ thường thích làm đẹp mà.
Mọi người đều vô cùng vui vẻ, ngay cả Tưởng Xuyên khóe môi cũng luôn cong cong nụ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡