Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 1

Tại vùng đất Florence của nước Ý, nơi được gọi là Firenze dưới ngòi bút của Từ Chí Ma.
Tập thơ Một đêm ở Firenze Từ Chí Ma.
Mặt trời chậm rãi ló rạng từ phía chân trời, trải ánh nắng ban mai xuống muôn nơi, vạn vật tỉnh giấc sau giấc mộng đẹp.
Từng tia nắng len lỏi giữa các tầng mây trắng tinh khôi, dệt nên một tấm lưới khổng lồ cho cả thành phố.
Vô vàn tòa nhà, công trình kiến trúc được xây dựng theo lối kiến trúc Phục Hưng như được dát vàng khi tắm mình dưới ánh dương vàng óng.
Mỗi một viên gạch, mỗi một miếng ngói, từng tấc từng ly đều tỏa sáng lấp lánh khiến người ta chói mắt.
Ở ven sông Arno, dưới ánh ban mai rực rỡ, một người phụ nữ xinh đẹp với lối trang điểm tinh tế chầm chậm ngoảnh đầu lại, nhìn về đằng saụ Một bóng người mảnh mai khác đang đứng trong tầm mắt của người phụ nữ mỹ miều ấy.
Đó là một cô gái.
Một cô gái trẻ, để mặt mộc, toát lên nét đẹp thuần khiết.
Cô mặc áo măng tô lông cừu màu trắng làm tôn lên thân hình mảnh khảnh, đầu nhỏ, mặt nhỏ, đội chiếc mũ vành rộng kiểu Pháp.
Dưới vành nón là cặp mắt trong veo, ngời sáng, long lanh ngấn lệ.
Cô nhoẻn môi cười, vẫy tay, tạm biệt người phụ nữ xinh đẹp trong im lặng.
Mặt trời dần lên cao, ánh ban mai vươn đến, vừa vặn chiếu lên gương mặt cô gái.
Làn da trắng như tuyết phối hợp với đường nét gương mặt sắc sảo, dẫu không cần tô vẽ bằng son phấn thì đã đủ tỏa sáng rạng ngời rồi.
"Cắt " Nhìn hình ảnh trên màn hình giám sát, đạo diễn gật đầu, cười tươi rói và reo lên "Qua Chị Viện vất vả rồi " Trong thoáng chốc, vẻ dịu dàng trên mặt Tần Viện người diễn vai nữ chính biến mất tăm.
Cô ta không nhìn cô gái kia nữa, xoay cổ, trừng mắt một cách ngán ngẩm và bực bội, gọi trợ lý bằng giọng điệu mất kiên nhẫn "Sao còn chưa qua cởi áo khoác cho tôi?
Nóng chết đi được " Vào tháng bảy, nhiệt độ trung bình ở Florence luôn từ hai mươi lăm độ trở lên, đúng là quá nóng khi phải mặc trang phục mùa đông để quay phim.
Tần Viện vừa dứt lời, sáu, bảy người gồm trợ lý, thợ trang điểm chờ đợi ở bên cạnh nãy giờ đua nhau ùa tới như ong vỡ tổ.
Người đưa nước, người cởi áo khoác, người bung dù, người lau mồ hôi cho cô ta.
Mỗi người đều được phân công sẵn từ đầu, thoăn thoắt làm việc, trông chẳng khác gì hầu hạ Võ Tắc Thiên.
Bởi lẽ họ sợ lỡ chểnh mảng chút thôi là lại bị mắng như tát nước ngay.
Trái ngược với cảnh tượng nhốn nháo bên này, cô gái trong vai phụ nhỏ kế bên cởi áo măng tô xuống, cười khúc khích cảm ơn các đồng nghiệp rồi một mình đi tới xe bảo mẫụ Đột nhiên, một nhân viên sực nhớ tới một chuyện, anh ta bối rối kề vào tai đạo diễn "Đạo diễn Trương, hôm nay là ngày đóng máy của Ân Tô Tô mà chúng tôi quên chuẩn bị hoa mất rồi.
Làm sao bây giờ?" Đạo diễn là một kẻ phân biệt đối xử, làm gì có chuyện xem một người không quan trọng ra gì?
Anh ta không buồn để bụng đến điều mà nhân viên vừa nói, chỉ trả lời bâng quơ "Quên thì quên thôi, kệ đi." Bên xe bảo mẫụ Trong xe bật điều hòa sẵn, làn gió mát dịu xua đi cái nóng bức của tiết trời, khỏi phải nói thoải mái biết bao nhiêụ Ân Tô Tô đặt áo khoác sang bên cạnh, đá đôi ủng nhỏ ra khỏi chân mình, xỏ dép,


Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡