⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 11

nữa, chỉ là sau dần chú mút mạnh quá cho nên mới đaụ" Cô gái tốt bụng an ủi, ngược lại Phó Minh Viên giật mình "Cháu không có ác cảm sao?" Anh càng muốn hỏi là cô có biết đàn ông "ăn" núm vú của cô là có ý gì không?
"Không ạ, chị Ninh Nhiên là người tốt, chú là chồng chị ấy, chắc chắn cũng là người tốt." "Cháu nhận được rất nhiều ơn huệ từ chị Ninh Nhiên, chị ấy bảo cháu chăm sóc chú thì cháu nhất định sẽ làm thật tốt." Phó Minh Viễn cuối cùng vẫn hỏi ra miệng "Cháu có biết, chú \'ăn\' chỗ đó của cháu, có nghĩa là..." Tiếc là còn chưa nói xong, cửa phòng bỗng phát ra một tiếng tít rồi mở ra.
"Gia Gia, chị qua xách đồ giúp em đây " Là tiếng của Lâm Mộng.
"Ôi." Thẩm Gia vội ra đón, nhận lấy túi bóng trong tay cô ấy.
"Túi này là bữa sáng, em ăn trước đi, đợi lát nữa thay quần áo xong thì đến đoàn phim." Lâm Mộng lấy ra một bộ quần áo mới từ trong túi xách tay to, muốn trải ra trên giường để cô nhìn thử một chút, ai ngờ vừa đi vào đã ngây người.
"Phó, Phó tiên sinh?" Phó Minh Viễn lịch sự gật đầụ Sao anh ấy lại ở đây?
Lâm Mộng đã theo Ninh Nhiên nhiều năm, giờ lại chạm mặt chồng của bà chủ ở cùng phòng khách sạn với một người phụ nữ khác, lúng túng đến mức da đầu ngứa ran, nhưng đang đối mặt trực tiếp thế này nên đành bất chấp hỏi "Sao anh lại ở đây?" Thẩm Gia nghe thấy thế liền đi qua giải thích.
Tuy rằng Lâm Mộng vẫn còn nghi ngờ nhưng cũng không tiện hỏi nữa, liền nhét quần áo vào lòng cô, xách theo bữa sáng rồi dẫn cô rời đi trước.
Lên xe xong, Lâm Mộng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép "Sao em lại bất cẩn như vậy Sao có thể tùy tiện ở chung phòng với đàn ông thế hả?
May mà em còn chưa ra mắt, sau khi ra mắt rồi thì khắp nơi đều là mấy tay săn ảnh đấy, đến lúc đó có muốn khóc cũng không có chỗ mà khóc ấy chứ." "Tại chị Ninh Nhiên bảo..." "Bảo cái gì mà bảo, chị Ninh Nhiên bảo em chăm sóc, không phải bảo em ở đó cả một đêm, em không biết đặt phòng khác à?" "Nhưng..." Thẩm Gia còn ngậm một cái bánh bao thịt trong miệng, dáng vẻ muốn cắn nhưng không dám, Lâm Mộng nhìn mà hơi choáng váng, cô vỗ trán "Nhưng cái gì mà nhưng, không có nhưng nhị gì hết, sau này trước khi làm chuyện gì phải nói với chị một tiếng." "Hả?" "Hả cái gì mà hả." Lâm Mộng tức giận gõ sau đầu cô "Từ hôm nay trở đi chị là người đại diện của em, sau này em sẽ do chị dẫn dắt." "Vậy chị Ninh Nhiên..." "Chị ấy còn có những trợ lý khác." Ninh Nhiên cố ý đề bạt Lâm Mộng làm người đại diện mặc dù cô không có nền tảng để dẫn dắt người mới.
Lâm Mộng liếc mắt nhìn Thẩm Gia, có vẻ còn hơi ngốc nữa.
Cô thở dài, tự an ủi bản thân trong lòng, tốt xấu gì cũng được cái mặt đẹp, cho dù không hot thì ít ra nhìn mặt cũng thấy thoải mái.
Thẩm Gia thấy vẻ mặt của Lâm Mộng không còn hung dữ như vừa nãy nữa liền biết điều im lặng ăn xong chiếc bánh bao.
Cuối cùng vẫn không kịp thay bộ quần áo đẹp đẽ kia, Thẩm Gia mặc đồ cũ đã thành quen nên không thấy có vấn đề gì, trái lại Lâm Mộng thấy vậy lại đau lòng, đặc biệt đưa cô đến chào hỏi mọi người trong đoàn phim để xây dựng mối quan hệ tốt với họ.


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡