⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 11

đen nhánh vén lên, một thân áo tang vải thô, môi anh đào chưa từng tô son, vô cùng đoan trang, vô cùng quyến rũ.
“Trịnh Tuân.” Nàng thấy hắn chậm chạp không động đậy liền gọi hắn.
Hắn khom lưng, chỉ cần hắn kề sát người là có thể ngửi thấy mùi mực tàu bám trên người hắn.
Lục Nhi câu lấy cổ Trịnh Tuân, đôi mắt sáng lên nhìn hắn.
Trịnh Tuân cắn lấy môi nàng, giọng khàn đặc nói “Vậy đừng rửa, nhân lúc trời chưa tối, Lục Nhi…” Trịnh Tuân ôm Lục Nhi, thêm củi dưới giường đất.
– Lục Nhi nằm ở trên giường, Trịnh Tuân vừa quỳ vừa ngồi dưới hai chân nàng, cúi đầu nhìn bông hoa non nớt đầy đặn kia, thậm chí hắn còn nâng hai cánh hoa thịt lên mà từ từ nhìn ngắm.
Trịnh Tuân nhìn một lát, sau đó tách hai chân nàng ra trực tiếp vùi đầu mình vào, vừa liếm vừa cắn nhẹ chồi non giữa hai chân nàng.
Nữ nhân quyến rũ không khỏi kẹp lấy đầu nam nhân của mình, cả người vặn vẹo “Ưm…” “Lục Nhi, nàng mở chân ra, ta làm cho nàng thoải mái hơn, ta liếm nơi này nàng sẽ rất thích, lần trước chúng ta đã từng xem rồi.” Lúc đó hắn ngồi đọc sách, nàng bên cạnh châm hương.
Hắn ôm nàng ngồi trên đùi mình, ở trước án, hắn nắm tay nàng chỉ nàng viết chữ.
Thật ra mà nói, Lục Nhi không phải một chữ bẻ đôi cũng không biết, nàng biết viết chữ “Lục” của mình.
Đêm viên phòng hôm đó, Trịnh Tuân lấy tập tranh, Lục Nhi mặt đỏ gay gắt vì xấu hổ.
Nàng trần truồng mặt cho Trịnh Tuân ăn sạch sẽ, lần đầu đó rất đaụ Lục Nhi có hơi sợ việc này, nàng không cho hắn lại gần, nhưng dạo gần đây hắn lại được nếm đủ mùi vị no đủ.
Lúc này thì còn cái gì là chính nhân quân tử nữa, vứt hết.
Trịnh Tuân nhìn chằm chằm vào mép thịt khép chặt thành đường chỉ, một chút chất nhờn dinh dính trên tiểu huyệt trắng nõn, ăn một lần rồi lại một lần nữa.
Lục Nhi cảm thấy xấu hổ, rồi lại rối rắm suy nghĩ, ra nhiều lần như vậy rồi có phải đã có được tiểu hài tử rồi không.
Hai mắt hắn mơ màng, mồ hôi giữa hai trán hắn lăn dài rơi xuống cạnh rốn nàng, vai trái hằn lên những dấu tay bấm sâu vào da thịt.
Trịnh Tuân tiếp tục vùi mặt vào nơi đó của nàng.
Bàng Lục Nhi không hiểu chỗ kia có gì ngon, mà khi lưỡi hắn quét đến khiến toàn thân nàng run rẩy.
Nàng càng siết chặt vai hắn, phía dưới nàng ướt đẫm, nàng không phân biệt được đó là nước của nàng hay nước bọt của hắn.
Cho đến khi hoàng hôn biến mất hoàn toàn.
Nàng cảm thấy cơ thể căng cứng liền nhỏ giọng kêu la, tựa như đang khóc lại giống như đang cười.
Cả người Bàng Lục Nhi run rẩy co rút, cảm giác có thứ gì đó từ trong người nàng chảy ra, rất nhanh sau đó bị hắn hút hết sạch sẽ.
Trịnh Tuân vân vê hai cánh hoa thịt của nàng, đồ vật to lớn cứng ngắt gắt gao chiếm lấy giữa hai nàng, nó tách khe hở ra, chen lấn đi vào toàn bộ.
Lục Nhi bị Trịnh Tuân đè mình trên giường đất, tiểu huyệ.t bị hắn đâm vào, căng tức khó chịụ Trịnh Tuân nắm lấy bàn tay khô ráp của Bàng Lục Nhi.
Lục Nhi, sao nàng lại ham muốn đến vậy?
Giống như tiểu yêu tinh, không hút khô tinh khí của vi phu thì nàng không bỏ qua.
Lục Nhi, sau này nàng sẽ giống như những quý nữ thị tộc khác, tắm bằng sữa dê, đắp mặt bằng ngọc châụ Hắn xoa một bên v.ú nàng, côn thịt điên


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡