⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

không biết ngươi mới mười hai mười ba tuổi đã câu dẫn nam nhân, Phùng Thương kia dù cưới thê tử rồi cũng còn tưởng nhớ về thân thể ngươi Ai lại không biết nương tử hắn là bị ngươi…” “Nhị thẩm ăn nói cho cẩn thận.” Là Trịnh Tuân.
Trịnh Tuân hiện giờ có công danh trên người, Lý trưởng đức cao vọng trọng trước giờ đều vô cùng kính trọng hắn, Kiều thị dù thế nào cũng không dám làm càn trước mặt hắn.
“Cử nhân lão gia, ngài không biết được đâu…” Kiều thị đang muốn nói lại đột nhiên hét lên.
Bàng Lục Nhi bước ra sân, một tay nắm chặt con gà, một tay cầm dao, một nhát chặt rớt cổ con gà, sau đó ném lên người Kiều thị, máu gà tanh hôi bắn lên khắp mặt nàng.
“Giết người Giết người Bàng Lục Nhi ngươi đợi đó cho ta Bàng Thanh Xuyên chết giẫm, ngươi ra xem chất nữ tốt của nhà ngươi này ” Bàng Lục Nhi không muốn đấu võ mồm với nàng ta, cũng không thèm nhìn Trịnh Tuân, nàng khom người nhặt gà trên mặt đất rồi quay đầu đi vào trong nhà.
Bàng Lục Nhi ngồi xổm trong sân vặt lông gà, tóc đen rũ xuống, trên người mặc chiếc áo tang chất liệu thô sơ.
Trịnh Tuân đứng tại chỗ nhìn nàng một lát.
Từ trước đến này nàng quý nhất là hai mươi con gà này, gần đây nhất, ban đêm Hoàng Đại Tiên ra kiếm ăn, nó cắp mất hai con của nàng, nàng tức giận đến mức cả ngày không ăn uống gì.
Nàng chịu khó nuôi dưỡng nửa năm nay, sắp tới có thể đẻ trứng, vậy mà nàng có thể ra tay giết nó?
Ánh mắt Trịnh Tuân thâm trầm, hôm nay Bàng Lục Nhi rất lạ, hắn không nói gì cầm ống tre đựng sách của cửa hàng chuẩn bị về phòng.
Bàng Lục Nhi dọn dẹp con gà xong, bắt nồi canh to hầm con gà, váng dầu nổi lên trên, thịt được hầm mềm rất ngon miệng.
Nàng cũng không gọi Trịnh Tuân ra ăn cơm, tự Trịnh Tuân ngửi được mùi mà đi ra nhìn thấy Bàng Lục Nhi ngồi trước bàn xé đùi gà mà gặm.
Trịnh Tuân vốn kiệm lời, hắn tự xới cho mình chén cơm, ăn trong vô vị.
– Bàng Lục Nhi ưa sạch sẽ, nhưng ở nông thôn làm sao để ý nhiều đến vậy, nàng bưng chậu gỗ sang gian bên cạnh, dùng khăn vải bông lau người cho sạch sẽ, lúc này mới trèo lên giường đất.
Trong chăn có thêm một người nữa chui vào, nam nhân ôm chặt lấy Bàng Lục Nhi, sau đó hắn cởi bỏ toàn bộ quần áo nàng kể cả cái yếm đỏ, da thịt nữ nhân mềm mịn trơn láng, không giống như người ở nông thôn “Lục Nhi, Nhị Thẩm lúc nào cũng vậy, nàng không việc gì phải tức giận tổn hại thân mình.” Trịnh tuân biết nàng nghẹn tức trong lòng, không chỉ là đối với Kiều Thị.
Bàng Lục Nhi đưa lưng về phía Trịnh Tuân, hốc mắt khô cạn liền ngấn nước.
Lấy gà theo gà, lấy chó theo , dù Bàng Lục Nhi không được đọc nhiều sách vở song nàng cũng biết nhân duyên trăm năm là thứ khó gặp “Ngày mai ta hẹn Thúy Bình lên Thị Trấn, lời trước kia của Huyện lệnh, ta đồng ý.” Trịnh Tuân không ngờ được nàng sẽ nói những lời này.
“Lục Nhi.” Trịnh Tuân có cảm giác mu bàn tay mình nóng lên “Ta cũng hứa với nàng, sẽ không để Bàng gia tuyệt hậụ” Mặc kệ thế nào, hai người đã thành thân rồi, nàng cũng là người thân của hắn, hắn sẽ có trách nhiệm với nàng.
Bàng Lục Nhi trầm mặc, căn phòng trở nên yên tĩnh.
Hai người kỳ thật không có gì để nói, ngôn từ của Bàng Lục Nhi không được


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡