Chương 6
lên.
Bàng Lục Nhi mở rộ.ng hai chân kẹp lấy h.ông hắn để cơ thể nàng ngậm hết dư.ơ.ng vậ.t của hắn, hai tay ôm cổ không chịu buông.
“Lục Nhi?” Trinh Tuân nghi hoặc hỏi nàng.
Liền sau đó nghe được giọng nũng nịu đầy mê hoặc của nàng “Tuân ca, ngươi nhanh quá.” Lời này hắn từng thấy trong Tị Hỏa Đồ, bàn tay hắn chỉ lên bức vẽ đôi nam nữ điên loan đảo phượng, từng chữ từng chữ dạy nàng đọc.
Miệng lưỡi hắn khô khan, ôm lấy Bàng Lục Nhi trở mình, vậ.t cứ.ng kia vì động tác xoay người mà rú.t ra một nửa, sau lại đột nhiên c.học thẳng vào.
Bàng Lục Nhi ngồi trên hô.ng Trịnh Tuân, hắn bắt lấy eo nàng, còn mình thì th.úc mạnh từ dưới lên đồng thời dùng lực ép h.ông nàng xuống.
D.ụ.c vọ.ng to lớn cuối cùng cũng chôn sâu trong c.ơ th.ể nào, không chừa lại chút khe hở nào, â.m huy.ệt hung hắn cắn nuốt kẻ xâm lăng kia.
Hắn sắp phá hỏng nàng mất rồi.
Tiểu phụ nhân chìm trong tì.n.h d.ục, bất giác nghĩ đến bộ dạng lẳng lơ không ngờ tới, những lần xoắn mông, lắc lư nhũ hoa đầy đặn, uốn éo chiếc eo thon hướng tới nam nhân cầ.u ho.an.
Tâm trí nàng hỗn loạn, vô vàn hình ảnh xẹt qua trong đầụ Bàng Lục Nhi thét lên, âm thanh mang chút thê lương.
“Lục Nhi?” Thật ra là nàng tự mình dọa mình thôi.
Sau khi Lục Nhi chết đi, hồn phách nàng chưa rời đi mà lưu luyến ở trong sân mấy ngày, xác chết cũng không có ai đến thu dọn.
Kia lại đúng vào mùa hạ, nàng trơ mắt nhìn thân thể mình dần dần thối rữa tanh tưởi, khắp nơi giòi bọ bò ra.
Lá gan Lục Nhi lớn, nhưng cũng biết sợ, thường ngày nàng ghê tởm nhất là những thứ này.
Dù vậy nàng không rời đi, nghe nói những người đột tử sẽ không được đầu thai, chỉ có thể đến Uổng Tử Thành.
Uổng tử Chết oan Cho đến khi cánh cửa gỗ bị người ta đá văng, một nông phu mày rậm, mắt hổ ngã phịch xuống đấy.
“Thương ca…” Đôi mắt Bàng Lục Nhi nhắm chặt nỉ non gọi, nàng mất sức nằm trên người Trịnh Tuân run rẩy.
Trịnh Tuân không nghe rõ lời nàng nói, còn nghĩ Lục Nhi không chịu nổi kích thích này, tay hắn nâng m.ông nàng lên rồi thả xuống côn thịt của mình, m.ông nàng trơn mịn dán chặt lấy hắn, dụ dỗ nam nhân điên cuồng thúc hông.
T.ử c.ung nhỏ hẹp khiến cho hắn liên tục đâm vào, khe nhỏ kia vô thức cắn nuốt d.ư.ơ.ng v.ật của hắn, mỗi khối thịt mềm liên tục co rút xoắn chặt lấy thân thể hắn.
“Lục Nhi.” Trịnh Tuân vuốt ve lưng nàng, cả người run lên, một lần nữa phun d.ịch vào trong cơ thể nàng.
Trịnh Tuân hiểu thói quen của nàng, hắn nhấc eo của nàng rút dư.ơ.ng v.ật ra.
Phía dưới chỗ giao nhau của hai người chỉ nghe một âm thanh vang lên.
Trịnh Tuân sờ sờ giữa hai chân nàng, chỗ kia ướt đẫm, còn nhiễu tí tách vài giọt chất nhầy.
Trịnh Tuân đứng dậy xuống nhà bếp.
Hắn châm đèn sau đó bưng chậu nước vào phòng, Bàng Lục Nhi nhấc chân xuống giường, đặt mông lên cái ghế nhỏ, thấy hắn tiến vào liền ngồi nhích qua.
Trịnh Tuân đưa nàng tấm vải bông lúc nãy, Bàng Lục Nhi lau lau ở cửa huyệt rồi lên giường nghiêng người nằm sát vào trong.
Hai ngày nay tiểu phụ nhân này luôn quay lưng lại với hắn.
Trịnh Tuân chui vào trong chăn, xích lại gần nàng “Lục Nhi, ta che chân lại cho nàng.” Cả người Bàng Lục Nhi lạnh như băng, hắn ôm nàng vào trong ngực một lúc cũng không thấy ấm hơn.
Màn đêm buông xuống, cả hai