Chương 8
xa nhìn thấy phía trước đám đông nháo nhào, phía sau vây quanh canh chừng cho Đại quan bước vào sân Bàng gia.
“Lục Nhi, có phải sau này người sẽ rời khỏi làng Đại Trại không?” Để làm Phu nhân quan sai.
Bàng Lục Nhi không mở miệng, nàng vén rèm lên đưa cho Phùng Thương một miếng bánh.
Ba người rất nhanh đã đến Thị trấn, chợ mới vừa khai trương nên ngay từ đầu đường đã rất náo nhiệt.
Phùng Thương quay sang hai người nói “Ta đến cửa hàng trước, lát nữa quay lại các ngươi đợi ta ở cửa hàng kia.” Phùng Thương mở tiệm rèn ở Thị trấn, thê tử hắn hai tháng trước đã chết, Phùng Thương hiện tại thành người góa vợ, gần đây hắn trở về làng Đại Trại nhiều khiến Trương thị lo lắng.
Nói xong, ánh mắt hắn sáng lên “Nếu muốn lựa nông cụ thì đến cửa hàng ta nhìn xem một chút.” Hắn nói với hai người, song lại cố ý nhằm vào Bàng Lục Nhi.
Lúc này ánh mắt Bàng Lục Nhi nhìn về cách đó không xa, thất thần đáp lấy lệ.
Phùng Thương đành rời đi.
“Thúy Bình, ngươi đi lựa hoa cài đầu trước đi, ta đến sạp kia thỉnh cho nam nhân ta cái quẻ, sắp tới hắn phải lên kinh thành rồi.” “Được, được.” Triệu Thúy Bình không chút nghi ngờ.
Bàng Lục Nhi đi thẳng đến sạp kia.
Nhưng nàng không phải xem bói, nàng nói “Làm phiền giúp ta viết vài chữ.” Nàng lấy trong bọc ra một giấy công văn “Họ tên đương sự đều ở đây.” Bàng Lục Nhi lấy ra một thỏi bạc, đưa cho chủ sạp rồi hài lòng rời đi.
Gương mặt thầy tướng số đầy nếp nhăn, sắc mặt vàng vọt, lão chợt lắc đầu nói “Số mệnh thật kỳ quái, là tứ hôn mệnh.” Tứ hôn mệnh Bốn lần kết hôn Bàng Lục Nhi làm xong việc của mình, theo Triệu Thúy Bình mua hoa cài đầu mà nữ nhân yêu thích, còn có son phấn.
Còn vài ngày nữa là đến ngày đông chí cần phải tế tổ, nàng đến tiệm thịt cắt một cân thịt.
Ngày Đông chí ở TQ thường là ngày lạnh nhất, mọi người không muốn ra đường nên sẽ mua đồ về trữ dùng dần.
Cũng là ngày cuối năm báo hiệu ngày tết sắp đến nên sẽ cúng tế ông bà.
Triệu Thúy Bình còn muốn đến cửa hàng của Phùng Thương nhìn xem thì bị Bàng Lục Nhi ngăn lại.
“Ta còn dư mười văn tiền, chốc nữa muốn đưa tiền xe cho Phùng Thương.” Lúc này Triệu Thúy Bình mới dừng lại.
Mặt trời xuống núi, gió Bắc hắt hiụ Một người đứng ở đầu làng.
Người kia đưa lưng về phía xe la, rõ ràng là một thân y phục vải bố thấp kém, song lại ngay ngắn chỉnh chu, thanh lãnh thâm trầm, tỏa sáng như ôm cả nhật nguyệt trong lòng.
Phùng Thương ngay lập tức cảm nhận được, hắn không nói nên lời, cảm giác nhảy nhót rung động cả ngày nay liền bị dập tắt.
Hắn suýt nữa thì quên, hắn so với người kia thật sự kém rất xa.
Một trời một vực.
Phùng Thương áp chế tâm tư này xuống, hắn tự nhủ, Lục Nhi sau này là phu nhân của quan gia.
Huống chi, Lục Nhi khi đó còn rất nhỏ, chỉ sợ là không biết tình yêu là thế nào.
Lục Nhi không nên lớn lên ở vùng nông thôn này.
Phùng Thương ngừng xe la, há mồm muốn nói gì, cuối cùng chỉ có thể khô khốc nói “Trịnh cử nhân.” Tay Trịnh Tuân lấy túi tiền trong người đưa qua “Lục Nhi nhà ta hôm nay làm phiền ngươi rồi.” Sau đó hắn hướng vào trong xe gọi “Lục Nhi.” Phùng Thương không chịu nhận tiền.
“Ngươi không thể chạy không công hai chuyến, khi không lại thành cái cớ cho người