⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 29

theo cậu bảo tôi đi với cậu làm gì khác cũng được, xem phim hay ăn cơm, đi dạo, đều được cả.
Nhưng chuyện này, chúng ta đừng làm nữa." "Tại sao?" Điền Tư vốn đã tưởng tượng ra rất nhiều câu trả lời.
Ví dụ như họ không yêu nhau, cô không thích anh, hành vi này rất nguy hiểm, họ là học sinh cấp ba.
Nhưng khi Hồ Già thực sự đứng trước mặt anh, bình tĩnh hỏi anh tại sao, Điền Tư lại không nói ra được lý do, anh nói không nên lời.
Ánh mắt Hồ Già lạnh như băng "Với lại chúng ta có quan hệ gì, sao phải đi ăn cơm, đi dạo, xem phim cùng nhau?
Chẳng lẽ làm bạn bè?" "Nếu cậu muốn, tôi có thể làm bạn với cậụ" Điền Tư vẫn nhìn cô, nhưng giọng điệu lại vô cùng mơ hồ.
Hồ Già im lặng nhìn chằm chằm Điền Tư một lúc, cười một nụ cười khinh khỉnh.
"Cậu chắc chúng ta có thể làm bạn bè?" Cô nói.
"Ừ." Anh nhìn cô, ánh mắt cũng không hề trong sáng.
Hồ Già dám chắc, chỉ cần cô bây giờ lộ đầu vú ra, vặn vẹo vài cái là Điền Tư sẽ cương ngay.
Nhưng cô có nhiều cách hành hạ người lắm, Điền Tư muốn cứng đầu với cô, sao cô không hành hạ Điền Tư thêm chút nữa nhỉ?
"Cũng được." Hồ Già như suy nghĩ một hồi rồi mới nói với vẻ thông cảm.
"Thực ra chơi trên giường với loại trai tân như cậu cũng khá nhàm chán, cậu gà mờ, bắn nhanh, lại còn nhiều chuyện, vậy thì làm bạn đi." Điền Tư giật giật khóe miệng, trên gương mặt tuấn tú có biểu cảm phức tạp đến mức khó nói rõ được.
Anh tạm thời mất đi khả năng kiểm soát biểu cảm tốt của mình.
"Ơ." Có lẽ anh định nói ừ, nhưng không nói ra.
Hồ Già cố gắng nghĩ đến một câu chuyện buồn khác mới không bật cười.
Cô nói "Vậy bạn tốt, cuối tuần cậu đi chơi Hàng Châu với tôi nhé, được không?" Đi Hàng Châu?
Điền Tư do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý "Được." Hồ Già cười hì hì ngồi lên giường hút thuốc, "Được, vậy cậu đi đi." Điền Tư nhìn cô một lúc.
Cô ngậm điếu thuốc, dáng vẻ lười như mèo, cười híp mắt đọc truyện tranh Nhật Bản.
Điền Tư chắc chắn rằng Hồ Già đang tự đắc vui vẻ, tâm trạng phấn chấn, không còn coi anh ra gì nữa.
"Cậu hút ít thuốc thôi, không tốt cho sức khỏe đâụ" Điền Tư cân nhắc nói.
"Cậu bắn ít tinh trùng thôi, không tốt cho thận đâụ" Hồ Già nói.
Điền Tư "...
Tôi đi đây." Hồ Già lật sang trang truyện, không thèm để ý đến anh.
Điền Tư về nhà đã đi tắm nước lạnh.
Chỗ bàn tay phải bị Hồ Già cắn rách theo dòng nước lạnh chảy mà nhức nhối từng cơn.
Tắm xong, anh xử lý vết thương một cách đơn giản, oxy già sủi bọt tí tách, đại diện cho sự sát trùng.
Tất cả sự kích thích sinh lý đều khiến anh nghĩ đến Hồ Già, Điền Tư đột nhiên nhíu mày rồi nhận ra điều bất thường.
Sao anh lại muốn làm bạn với cô chứ?
Hồ Già thực sự đã cho anh uống canh mê hồn rồi.
Ngày hôm sau vết thương đã kết vảy.
Điền Tư dùng hai miếng băng keo cá nhân dán chéo lên dấu răng của Hồ Già rồi đi học.
Anh thường mất ngủ, mỗi ngày chỉ ngủ bốn, năm tiếng, nhưng vẫn thích dậy sớm và làm việc theo quy luật.
Hôm nay Điền Tư dọn bàn học.
Trường học đã sắp xếp riêng một phòng tự học cho những học sinh được cử đi học, tránh làm phiền đến tâm trạng của những học sinh khác.
Điền Tư phải đi, các bạn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡