⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

phóng túng lười biếng đầy quỷ mị "Vậy anh trai lè lưỡi ra cho em xem nào?" Điền Tư nhìn Hồ Già bằng ánh mắt lúc tối lúc sáng, như bị ma xui quỷ khiến, anh há miệng, để cô nhìn thấy lưỡi bên trong cùng với chút nước bọt.
Trong mắt người khác, anh là con cưng của trời, là gió trong trăng sáng, nhưng thứ ấy đã bị cô đánh cắp, bẻ gãy tận gốc, mang theo mùi tanh nồng của dịch nhờn.
Hồ Già vuốt ve dương vật phồng to thô bạo của Điền Tư rồi phì cười.
"Tay mỏi quá." Hồ Già vuốt ve thêm vài cái nữa rồi rút tay ra.
Hạ thân Điền Tư bỗng nhiên trống rỗng nhưng vẫn bị dục vọng dẫn dắt, dương vật đỏ ửng hướng lên trên đâm vài cái, run rẩy chọc lên trời.
"Ư a..." Cuối cùng Điền Tư cũng không màng hình tượng mà rên lên, đôi mắt long lanh kia nhìn Hồ Già như thể cô cũng đang khỏa thân.
Nhìn bộ dạng thảm hại của Điền Tư, Hồ Già không nhịn được mà cười lớn, "Nhìn bộ dáng dâm đãng của cậu kìa, thật muốn để mọi người trong trường đều đến xem..." Lời nói của cô kích thích anh, Điền Tư lại rên lên một tiếng, bụng dưới co thắt dữ dội, toàn thân đâm hướng lên trên, run rẩy vài cái.
Anh bắn ra rồi thở dốc, quy đầu tuôn ra từng đợt tinh dịch đặc sệt, cả hông lẫn mông đều co giật theo.
Tinh dịch phun ra như những đóa pháo hoa lỏng đậm đặc, bắn tung tóe lên bụng dưới phẳng lì.
"Thật là gợi tình." Hồ Già vỗ vỗ gậy thịt của anh bốp bốp vài tiếng, động tác vô cùng thô bạo.
Không khí mang theo một mùi tanh nồng như một ngày trở gió Nam.
Kem chưa chảy hết, cô lại siết chặt vuốt ve thêm vài cái, vắt kiệt chỗ tinh dịch còn sót lại.
Chất lỏng ấm nóng chảy xuống mu bàn tay cô.
"Mới có hai ba ngày không đụng vào cậu mà đã tích trữ nhiều tinh dịch thối hoắc thế này rồi." Hồ Già cười nhạo Điền Tư.
Tinh dịch đã ra hết, Hồ Già móc một ít giọt trắng đục rồi đút vào miệng anh.
Điền Tư nhăn mày muốn nhổ ra nhưng lai bị Hồ Già đè lại.
Tinh dịch cuối cùng vẫn phải nuốt xuống.
Kết thúc rồi Hồ Già vẫn nằm đè lên người Điền Tư một lúc.
Chiếc áo ngực buộc cổ tay Điền Tư không biết đã bị anh giật tung ra từ lúc nào.
Nói cách khác, Điền Tư rõ ràng có thể thoát khỏi cô, nhưng anh không làm vậy, anh chấp nhận để cô đùa giỡn.
Hồ Già cười khẽ, khi ngẩng đầu vừa khéo đối diện ánh mắt Điền Tư.
Nhưng anh không tránh né, ngược lại còn lặng lẽ nhìn cô một lúc.
Hồ Già cảm thấy, Điền Tư quả thực giống như một khối ngọc.
Một khối đá kỳ lạ có bề ngoài tĩnh lặng nhưng bên trong lại dồn nén sự cuồng nộ.
Xung quanh căn phòng là hoa văn trên tường lớp lớp khép lại, bao bọc lấy anh và cô, bao bọc lấy bọn họ.
Kết thúc rồi, Điền Tư lại vào phòng tắm rửa.
Khi anh bước ra thì Hồ Già đã đi mất, không khí còn thoang thoảng mùi nước hoa nhẹ nhàng của cô như một cảnh kết phim.
Điền Tư ngồi một mình trên giường một lúc, trong túi luôn có thứ gì đó cưng cứng chọc vào người anh, lấy ra xem thì hóa ra đó là tuýp thuốc bôi tan bầm tím anh mua cho Hồ Già.
Trước khi rời khỏi khách sạn, anh đã ném nó vào thùng rác.
Sau khi ra khỏi nhà nghỉ nhỏ, Hồ Già trực tiếp trở về nhà.
Cô lảo đảo đạp xe trên đường về, trên người vẫn còn vương hơi ấm của


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡