⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

đã thua kiện ở phiên tòa bên đại lục rồi.” Lạc Tranh hơi giật mình, nhưng một giây sau liền cười, “Nếu đã lên tòa, dĩ nhiên sẽ có thắng có thua.
Húc Khiên, không sao đâụ” “Tranh Tranh, em không cần an ủi anh.
Có lẽ anh thật sự không thích hợp làm luật sư.” Ôn Húc Khiên khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút miễn cưỡng.
“Nói bậy, trong giới luật sư có ai không biết cái tên Ôn Húc Khiên chứ?
Anh là luật sư có đẳng cấp, sao có thể dễ dàng buông xuôi như vậy?” “Tranh Tranh, thật lòng mà nói, tư chất của anh không bằng em.
Em thông minh, có sự nhạy cảm trời sinh của người luật sư.
Dựa vào những vụ kiện mấy năm nay mà nói, em đánh đâu thắng đó, mà anh thì nửa thắng nửa bại.
Có nhiều lúc, anh thật sợ…”, Ôn Húc Khiên nói được phân nửa liền dừng lại.
Lạc Tranh chăm chú nhìn Húc Khiên, tuy lời nói của anh mới thốt ra nửa chừng, nhưng nàng cũng đoán được hàm ý trong đó, ánh mắt vô cùng dịu dàng, nói “Anh sợ em sẽ bỏ anh mà đi sao?” Ngón tay Ôn Húc Khiên hơi run lên, ngước mắt nhìn nàng vô cùng ôn nhu, “Tranh Tranh, em sẽ không rời bỏ anh, bởi vì em yêu anh.” Lạc Tranh khẽ cười, kéo qua bàn tay to của anh, giọng nói vốn luôn tỉnh táo trước giờ trở nên vô cùng nhu hòa, “Nếu đã hiểu rõ tâm ý của em sao còn vội vã đặt vé máy bay?
Húc Khiên, em và anh đã ở bên nhau 4 năm rồi, chẳng lẽ đến giờ anh còn hoài nghi tình cảm em dành cho anh sao?” “Tranh Tranh…” Ánh mắt Ôn Húc Khiên khẽ dao động, kéo tay nàng đặt lên môi mình, để cho mùi thơm ngát tỏa ra từ ngón tay thon nàng quanh quẩn trong hơi thở.
“Anh biết em yêu anh, nhưng thời gian gần đây, anh vẫn luôn có cảm giác lo lắng.
Em càng ngày càng ưu tú, càng ngày càng thu hút sự chú ý của người khác.
Nhiều lúc, anh thật muốn đem em khóa trong nhà cả ngày, không để cho em gặp bất kỳ ai, không để cho em làm bất kỳ chuyện gì.” Lạc Tranh đầu tiên hơi kinh ngạc, nhưng trong chớp mắt liền nở nụ cười xinh đẹp lộ rõ lúm đồng tiền, toát lên một vẻ mê hoặc, nói “Húc Khiên, gần đây anh sao vậy?
Những lời thế này trước giờ anh chưa từng nói.” Ôn Húc Khiên khẽ hôn lên ngón tay trắng mịn, chăm chú nhìn nàng, “Tranh Tranh, em sẽ luôn ở bên anh đúng không?
Cho dù có xảy ra chuyện gì, cho dù có một ngày anh trắng tay, em cũng sẽ yêu anh như lúc này?” “Dĩ nhiên là vậy rồi, Húc Khiên.
Lúc chúng ta mới ở bên nhau, anh cũng là hai bàn tay trắng.” Lạc Tranh khẽ nở nụ cười, đan tay vào bàn tay Húc Khiên, “Hôm nay anh rất lạ, có chuyện gì không thể nói với em sao?” Ôn Húc Khiên nghe vậy, trên mặt khẽ nở nụ cười khổ, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
“Tranh Tranh, có một chuyện anh phải nói với em.
Thực ra vụ thua kiện bên đại lục lần này có ảnh hưởng rất lớn đến uy tín của văn phòng luật chúng ta.
Ngay cuộc điện thoại anh vừa nhận, đã có sáu tập đoàn yêu cầu hủy bỏ quan hệ hợp tác với văn phòng.
Rất nhiều hợp đồng tư vấn mới ký kết cũng bị rút lại.
Cứ theo đà này, văn phòng sẽ rơi vào tình cảnh vô cùng khó khăn.
Em cũng biết, Hongkong là một thành phố rất coi trọng đến hiệu quả cùng lợi ích, đối với việc của văn phòng chúng ta lần này, một khi đã mất đi uy tín,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡