Chương 16
ôm eo Lạc Tranh kéo lại gần, lại bị nàng cười khẽ né đi, bước tới bên cửa sổ, nghiêng đầu nhìn, “Húc Khiên, anh thực tin rằng người bạn này có ý hợp tác sao?” “Đương nhiên, nếu không phải như thế, sao anh ta lại bảo chúng ta bay sang đây?” Đáy mắt Lạc Tranh khôi phục lại sự tỉnh táo thường ngày, suy tư một lúc, nhẹ giọng nói, “Em thấy…bạn của anh chưa chắc có thành ý này.” “Vì sao?” Ôn Húc Khiên biết rõ Lạc Tranh luôn là người không dễ dàng đưa ra phán đoán.
Một khi đã đưa ra phán đoán, nhất định đã cân nhắc rất kỹ lưỡng.
Lạc Tranh xoay người, đôi mắt đen tròn chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh nắng phản chiếu qua cửa kính trong suốt, chiếu lên đôi gò má trắng mịn phớt hồng khiến gương mặt nàng càng đẹp hơn.
Khẽ thở dài, Lạc Tranh lên tiếng, “Húc Khiên, nếu như đối phương thật sự có thành ý thì sẽ không để chúng ta chờ lâu thế này.” Ôn Húc Khiên nghe vậy, thả lỏng người, cười nói, “Tranh Tranh, em hiểu lầm rồi.
Anh ta là giám đốc tập đoàn, đương nhiên không thể vắng mặt trong các cuộc họp lớn nhỏ.
Thư ký không phải vừa nói đó sao, anh ta đang họp, sẽ kết thúc ngay thôi.” “Chỉ mong như vậy.” Lạc Tranh không đồng ý với lời nói của Ôn Húc Khiên, nhưng cũng không phản bác, chỉ là khẽ mỉm cười, nét suy tư trong mắt càng lúc càng đậm… Cứ như vậy, ước chừng hơn nửa giờ đồng hồ nữa, cũng không thấy bóng dáng vị giám đốc thần bí kia, mà ngay cả thư ký giám đốc cũng mất dạng.
“Húc Khiên, chúng ta đi thôi.” Lạc Tranh nhìn đồng hồ đeo tay lần cuối cùng, rốt cuộc không chờ nổi nữa, kéo bàn tay Ôn Húc Khiên, dứt khoát quyết định.” “Tranh Tranh, anh thấy chúng ta nên đợi thêm chút nữa…” “Húc Khiên, người này căn bản không có thành ý, cho dù anh có chờ hắn tới, hắn cũng sẽ nói cho anh biết hắn không muốn hợp tác.” Lạc Tranh dịu dàng lên tiếng nhưng trong lời nói vẫn toát lên sự sắc sảo, thông tuệ.
“Tranh Tranh…” “Đi thôi, ở lại chỗ này vì một người không có chút thành ý chỉ làm lãng phí thời gian.
Chi bằng mình đi thưởng thức chút phong cảnh Paris còn hơn.” Sắc mặt Lạc Tranh vẫn rất bình tĩnh, nhưng trong đáy mắt lộ rõ nét không vui.
Sắc mặt Ôn Húc Khiên có chút chần chừ… “Húc Khiên, anh sẽ không nghĩ rằng mọi người đều giống anh, nhớ đến tình bạn cũ chứ?
Anh cũng đã nói, hai người cũng chỉ là quen biết sơ sơ mà thôi.
Hoàn cảnh của người này anh cũng không hề biết gì, có thể thấy anh cũng không hiểu rõ hắn.
Nếu quá mê muội mà đặt toàn bộ hy vọng lên anh ta, thà rằng chúng ta thử tìm kiếm những cơ hội khác…” “Tôi có thành ý hay không, không phải do người khác nhận định.
Về phần người có thể tùy tiện bình phẩm sau lưng người khác, tôi nghĩ thành ý cũng chẳng được bao nhiêụ” Lạc Tranh còn chưa nói hết, đã nghe thấy một giọng trầm thấp, êm ái vang lên từ phía cửa phòng họp.
Giọng nói này vô cùng êm tai, mượt mà tựa lông măng thiên nga đen, nhàn nhạt vang lên giữa không gian yên tĩnh.
Chỉ là giọng nói này thực sự có tác dụng áp chế thần kinh khiếp người.
Lạc Tranh đang quay lưng về phía cửa, nghe thấy giọng nói kia bất giác hơi run lên.
Giọng nói này mang theo chút xa cách, xuyên thẳng vào màng nhĩ, khiến trái tim nàng cũng theo đó mà hoảng hốt, theo bản năng quay đầu nhìn lại… Đó là một thân hình