⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 28

tiếp điện thoại vừa đem tầm mắt đặt trên người Lạc Tranh, không hề che giấu quan sát vẻ mặt nàng, sau đó ánh mắt chậm rãi rời xuống, từ gò má xinh đẹp đến chiếc cằm thon thả, chiếc cổ thiên nga mảnh dẻ, xương quai xanh mê người, cuối cùng dừng lại trên đôi gò bồng đảo cao vút, tròn trịa… Lạc Tranh cảm thấy thật sự khó thở, ánh mắt dò xét của hắn khiến lòng nàng nảy sinh cảm giác sợ hãi, rồi lại có cảm giác hưng phấn khó tả.
Nàng thực không hiểu nổi bản thân mình tại sao lại như vậy.
Chỉ biết là, ánh mắt của người đàn ông này quá sắc bén… mập mờ không chịu nổi.
Khóe môi hắn lại khẽ nhếch lên.
“Húc Khiên, yên tâm đi.
Tôi sẽ chăm sóc Lạc tiểu thư thật chu đáo.
Hơn nữa cũng sẽ tự mình đưa cô ấy về khách sạn.” Giọng nói của hắn nhẹ như nước, nghe đầy vẻ chân thật như một thiên sứ.
Chỉ có Lạc Tranh mới có thể nhìn ra, khi hắn nói đến hai từ “chăm sóc” cùng “tự mình”, trong ánh mắt kia mang theo bao nhiêu phần nhiệt nóng.
Nàng không phải trẻ nít, đương nhiên hiểu rõ ánh mắt ấy mang hàm ý gì.
Cuộc nói chuyện kết thúc, Thương Nghiêu khẽ vuốt điện thoại, khóe môi nở nụ cười, nhìn chằm chằm nàng không nói một lời.
“Trả điện thoại cho tôi ” Lạc Tranh nói vô cùng dứt khoát.
Toàn thân Thương Nghiêu toát ra một vẻ lười biếng, đem chìa khóa xe đặt vào tay nàng.
“Đi lấy xe đưa tôi về ” Giọng nói của hắn nửa đùa cợt, nửa mệnh lệnh áp đặt.
Lạc Tranh sững sờ nhìn chìa khóa trong tay, lại nhìn hắn.
Vẻ mặt của hắn vẫn khó dò như trước.
Đành phải nhượng bộ vậy, cố gắng nén lại bực tức trong lòng, nhẹ nhàng nói, “Thương Nghiêu tiên sinh, vừa rồi chính miệng ngài nói muốn đưa tôi trở vể khách sạn.” Thương Nghiêu liền đem điện thoại của nàng bỏ vào túi áo mình, hai tay nhàn nhã khoanh lại trước ngực, thong thả lên tiếng, “Tôi uống rượu, không thể lái xe.” Lạc Tranh hít sâu một hơi.
Nhẫn nại Nhất định phải nhẫn nại Nếu không tất thảy công sức đều sẽ uổng phí.
Vừa cố nặn gương mặt tươi cười, Lạc Tranh đã thấy một cô minh tinh đi tới, đầy nhiệt tình dính chặt lấy người Thương Nghiêu, cất giọng nói vô cùng ngọt ngào, “Chúng ta đi được rồi chứ?” Cánh tay rắn chắc của Thương Nghiêu vòng qua cái eo nhỏ của cô minh tinh, khiến cô ta vô cùng phấn khích, ngay cả ánh mắt cũng lộ rõ vẻ nôn nóng, cả thân hình như nước muốn hòa tan ngay vào lồng ngực vạm vỡ của hắn.
Nhưng mà Thương Nghiêu lại không hề ngó ngàng gì đến cô ta, nụ cười tà mị trên môi càng đậm, hắn đem ánh mắt nóng rực nhìn về phía Lạc Tranh với vẻ dò xét.
“Lạc tiểu thư, không ngại làm tài xế của chúng tôi chứ?” “Không ngại.” Lạc Tranh âm thầm hít sâu một hơi, bày ra bộ dạng vô cùng lễ độ với nụ cười xinh đẹp để lộ lúm đồng tiền, nhưng trong lòng nàng đang thầm mắng chửi hắn.
Gã đàn ông chết tiệt này lại dám sai bảo nàng?
Dù thế nào nàng cũng là một luật sư có tiếng, trong mắt hắn lại biến thành gái tháp tùng kiêm tài xế.
Bấm bụng mà phục vụ hắn cũng chẳng nói làm gì, giờ lại phải hầu hạ cô tiểu minh tinh kia nữa.
Có lầm hay không Vừa nhìn qua đã biết cái cô tiểu minh tinh kia chỉ hám tiền cùng địa vị của hắn mà thôi.
Kẻ ngốc cũng có thể nhận ra điều đó.
Hơn nữa trên mặt cô ta đầy vẻ phóng đãng, bộ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡