Chương 15
Tần Dao vô cùng kiên định.
“Nếu không phải muốn cho em ăn đồ ăn lành mạnh, thì chị đã gọi đồ ăn ngoài rồi.” Tần Oản vung vẩy cái xẻng nấu ăn.
Tần Dao không sợ chết lầm bầm nói “Thà gọi đồ ăn ngoài còn hơn.” “Em...
” Tưởng Phóng nhận lấy cái xẻng nấu ăn trên tay cô, xử lý dọn dẹp qua loa một chút rồi nói “Khu chợ gần đây đã đóng cửa rồi, lát nữa anh qua siêu thị mua chút nguyên liệu về nấụ” Tần Dao ở nhà nửa ngày, đã chán muốn chết rồi, cô ấy vỗ tay reo lên “Tuyệt quá, em muốn đi, em thích nhất là lượn siêu thị.” Cô ấy muốn đi, nên Tần Oản cũng đành phải đi cùng.
Tần Oản rất đau đầu, miễn cưỡng đi thay quần áo rồi cùng ra ngoài.
Cả nhóm tới siêu thị, trước tiên mua một ít nguyên liệu nấu ăn, rồi lại đi lượn lờ dạo quanh.
Thấy Tần Dao đang càn quét khu đồ ăn vặt, Tần Oản bước lên hai bước tới trước mặt Tưởng Phóng, thần thần bí bí nhỏ giọng nói “Tưởng Phóng, lát nữa anh thanh toán nhé, về nhà em chuyển khoản trả anh.” Đây đúng là một thời cơ tuyệt hảo để ngụy trang và thể hiện tình cảm vợ chồng của bọn họ, không thể bỏ lỡ.
Vừa dứt lời, Tần Dao đã ôm một đống đồ ăn vặt chạy về.
Vừa hay nghe thấy Tần Oản bóp giọng, nũng nịu nói với người bên cạnh “Chồng ơi, mua cho em cái này đi ” “Được.” Tưởng Phóng nói rồi lấy cho cô mấy hộp GODIVA.
Tâm trạng mua sắm vui vẻ của Tần Dao lập tức bay sạch, cô ấy bực bội nói “Chị, chị có thể nói chuyện đàng hoàng được không?
Ở đây còn có người ngoài nữa đấy.” Thấy chiêu này có hiệu quả, Tần Oản thừa thắng xông lên.
“Ai bảo em thích làm bóng đèn, bình thường chị với chồng chị cũng nói vậy mà, có vấn đề gì sao?” Tần Oản nói, lén liếc anh một cái.
Khóe môi Tưởng Phóng khẽ nhếch, tiếp lời cô “Không vấn đề.” “Nghe chưa, chồng chị cũng nói không vấn đề.” Tần Oản hơi hất cằm, vẻ mặt đắc ý.
Tần Dao “...” Vợ chồng người ta kẻ tung người hứng, làm gì thế Sao đến trẻ con cũng bắt nạt Cô ấy biến cơn tức thành sức chiến đấu, xoay người lại ôm một đống đồ ăn vặt nhập khẩu ở khu snack, chẳng khách sáo chút nào, cứ cái nào đắt là chọn.
Tần Oản nhìn mà lòng nhỏ máu, lén rút bớt hai hộp socola Tưởng Phóng vừa bỏ vào, tiêu kiểu này phá của quá, một hộp hơn năm trăm tệ, cô chỉ là một người làm công ăn lương bình thường, tiền đâu chịu nổi mà tiêu vậy.
Nhưng tâm trạng Tần Dao lại rất tốt, vừa huýt sáo vừa nhìn chị mình đau lòng như cắt, cô ấy càng hớn hở.
Ăn “cơm chó” cả tối, cuối cùng cũng gỡ lại được một ván.
Hàng chờ ở quầy thanh toán không nhiều, rất nhanh đã đến lượt họ.
Tần Dao đột nhiên ho nhẹ một tiếng, quay lưng đi, giọng kỳ quặc “Hai người muốn mua gì thì mua đi, em không thấy gì hết.” Tần Oản liếc thấy thứ cô vừa nhìn là bao cao su trên kệ nhỏ cạnh quầy thanh toán, con nhóc này...
Suốt ngày không lo học hành cho tử tế, trong đầu toàn nghĩ cái gì đâụ Huống hồ họ vốn đâu cần, OK?
Chưa đợi Tần Oản mở miệng dạy dỗ, cô đã thấy một bàn tay với các khớp xương thon dài vươn qua trước mắt.
Tưởng Phóng chộp một lúc mấy hộp, nói với thu ngân “Tính chung luôn.” Tần Oản trợn tròn mắt, hả???
Anh, anh có biết vừa nãy mua là thứ gì không vậy?
Rời quầy thanh toán, Tần