Chương 20
hơi thở nóng nảy kia vẫn không hề dịu lại.
Anh liếc xuống chỗ phồng to ở dưới háng, xoay người lại đi vào phòng tắm.
Vòi sen bật lên, hơi thở anh rối loạn, cuối cùng chỉ có thể dùng tay nắm lấy dương vật đã căng cứng từ lâu, tự vuốt lên vuốt xuống.
Dưới tiếng nước chảy róc rách, từng tiếng thở dốc đè nén, trầm thấp của người đàn ông cũng hoàn toàn bị che lấp.
Một lát sau, cửa phòng tắm mở ra, Tần Oản vẫn chưa ngủ, cô bất mãn càu nhàu “Tưởng Phóng, sao anh vừa tắm xong lại tắm nữa, tôi muốn đi vệ sinh mà chờ nửa ngày rồi.” Thấy cô định bước vào phòng tắm, Tưởng Phóng liền chộp lấy cổ tay cô.
Vừa tắm xong nên giọng anh khàn đi khác thường “Em...
Em chờ một lát rồi hẵng vào.” Dưới ánh đèn, trên gương mặt tuấn tú của Tưởng Phóng hiện lên một vệt ửng đỏ không mấy tự nhiên, trông không giống bị hơi nóng hun ra.
Tần Oản chưa từng thấy anh như vậy, ngẩn người hỏi “Tại sao?” “Vừa tắm nước nóng xong...” Yết hầu Tưởng Phóng khẽ chuyển động, chỉ thấy cổ tay đang nắm trong tay mình hơi lạnh, mảnh mai lại mềm như không xương.
Điều đó khiến anh hơi thất thần, cuối cùng lại cứng nhắc bồi thêm một câu “Bên trong ngột ngạt lắm.” “Được rồi, vậy tôi đợi thêm chút nữa.” Tần Oản tin thật.
Dù sao trước giờ cô cũng chưa từng nghi ngờ lời anh.
Đêm dần sâu, khi trong phòng hoàn toàn yên tĩnh lại, dường như ngay cả tiếng hít thở của nhau cũng nghe thấy rõ.
Tưởng Phóng nằm trên sofa, chỗ đó với anh hơi chật, hai chân dài thò hẳn ra ngoài quá nửa, nhưng anh không để ý lắm.
Trên tay anh nghịch bật lửa, tách một tiếng, ngọn lửa bật lên rồi lại xoay một vòng trong tay và khép lại.
“Em không ngủ mà nhìn tôi làm gì?” Vừa dứt lời, chăn trên giường sột soạt, nhúc nhích mấy cái rồi lại im bặt.
Trong chăn vẫn còn mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người Tưởng Phóng, lúc này không thể phớt lờ mà xâm nhập vào lãnh địa của cô, bao trùm lấy cô.
Cô khẽ ngửi, bất ngờ nhận ra mình không hề ghét mùi này.
Tần Oản có tật lạ chỗ ngủ, cô vốn không ngủ ngon, ý thức ngược lại còn tỉnh táo hơn theo từng động tĩnh trong phòng, như thể chỉ nghe tiếng là đoán được Tưởng Phóng đang làm gì.
Bình thường ở chung dưới một mái nhà, ai nấy đều hoạt động trong khu vực của mình, không ai làm phiền ai.
Nhưng bây giờ, vượt qua ranh giới mà ở chung một phòng, giữa cô và Tưởng Phóng lại có một kiểu hòa hợp khó hiểụ Không rõ vì sao, ở cạnh Tưởng Phóng, Tần Oản luôn có thể rất thoải mái và yên tâm.
Giống như lần đầu gặp mặt, hai người được người thân bạn bè mai mối đi xem mắt.
Một người để mặt mộc, một người thậm chí còn chưa thay đồ, quần vẫn dính bụi đường.
Tần Oản và Tưởng Phóng đều không để tâm buổi xem mắt này, đều định qua loa cho xong.
Gặp nhau chỉ giới thiệu đơn giản, ăn xong cũng chẳng tìm chủ đề gì để nói.
Trong im lặng, hai người lại không hẹn mà cùng bận việc trong tay, biến nhà hàng thành văn phòng tạm thời.
Từ sau khi đi làm, Tần Oản rất ít kết bạn mới.
Cô đã không còn muốn tốn thời gian và sức lực để tìm hiểu, làm quen một người xa lạ, huống chi là xem mắt.
Tần Oản trả lời tin nhắn xong mới phát hiện cô và người đàn ông đối diện đã ngồi cùng gần hai tiếng, nói chẳng được mấy câu mà cũng không thấy chán.
Điều