Chương 4
vui vẻ nheo mắt “Tưởng Phóng, lát nữa tôi rửa bát.” Hiếm thật, người sợ phiền như cô mà còn nhận luôn việc rửa bát.
Tưởng Phóng kẹp thuốc giữa ngón tay rít vài hơi, thở khói ra, đột nhiên thấy Tần Oản khá dễ nuôi, một đĩa đồ ăn đã khiến cô vui vẻ như vậy.
Tần Oản ăn ít, mới vài miếng đã no, ngồi một bên đợi anh ăn xong rồi vừa ngân nga vừa dọn bát đĩa vào bếp.
Lúc này Tưởng Phóng mới thấy thì ra trong bếp còn có một máy rửa bát dung tích lớn.
Đừng nói mấy cái bát đĩa này, thêm vài cái nữa cũng rửa một lượt được.
“Đây là cách em rửa bát à?” Tưởng Phóng nhướng mày.
“Tôi đâu nói là tự tay rửa.” Tần Oản mặt đầy tự hào, cho bát vào máy xong là buông tay hoàn toàn, “Thấy chưa, công nghệ thay đổi cuộc sống.” Tưởng Phóng ngồi trên sofa, lười biếng ngả ra sau, quả nhiên anh vẫn đánh giá cô quá cao rồi.
Tần Oản tranh thủ nói với anh về bữa cơm gia đình tối nay, anh đáp một tiếng, nói đúng lúc rảnh.
Lúc này Tần Oản mới hoàn toàn yên tâm, cười bảo Tưởng Phóng đừng căng thẳng, có cô ở đây sẽ không phải Hồng Môn yến đâụ Tưởng Phóng nhàn nhạt liếc cô một cái.
Tần Oản đành thừa nhận “Được rồi, là tôi căng thẳng.” Cô sợ bố mẹ chỉ nhìn một cái đã nhận ra diễn xuất vụng về của mình, từ đó phá vỡ cục diện êm ấm hiện tại.
Gia cảnh Tần Oản không tệ, điều kiện sống dư dả.
Là con một, trong mắt cha mẹ cô vẫn luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, ngay cả công việc ổn định ở trường trung học hiện tại cũng là nghe theo sắp xếp của mẹ.
Chỉ có một chuyện, cô rất kháng cự hôn nhân.
Tần Oản không tưởng tượng nổi cuộc sống phải buộc chặt hoàn toàn với một người khác, hơn nữa xử lý sẽ rất rắc rối.
Nhưng từ sau khi mẹ Tần từng bị bệnh nặng phải phẫu thuật, mong muốn con gái sớm yên bề gia thất của bà ngày càng mãnh liệt.
Tần Oản làm theo mong muốn của bà, kết hôn.
Chỉ là để tránh nhiều phiền phức, cô chọn một cuộc hôn nhân theo thỏa thuận.
Sau cưới thì đời ai nấy sống, cuộc sống vẫn như trước, như vậy Tần Oản thấy rất ổn.
“Chiều nay văn phòng còn vài việc cần xử lý.” Tần Oản “ồ” một tiếng, nhưng mắt vẫn nhìn tin tức đẩy trên điện thoại, rõ ràng không nghe kỹ.
Tưởng Phóng thu ánh nhìn lại, không nói thêm gì.
Sự im lặng, bầu không khí này thường xuất hiện giữa họ.
Tần Oản dạy nhạc ở một trường trung học gần đó, công việc nhàn hơn Tưởng Phóng nhiềụ Chiều nay cô vừa hay không có tiết, không cần đến trường, nên ăn xong liền về phòng ngủ trưa, cũng không bận tâm buổi chiều anh làm gì.
Dù sao công việc và lịch trình riêng của hai bên đều không nằm trong phạm vi bắt buộc phải báo.
Năm giờ chiều, còn chưa đến giờ tụ họp gia đình, nhưng Tưởng Phóng làm xong việc đã về sớm.
Khi Tần Oản mở cửa cho anh, tóc cô vẫn còn ướt, rõ ràng vừa tắm xong, ngọn tóc trước ngực làm ướt một mảng nhỏ, lộ màu da mơ hồ bên trong.
“Anh về sớm vậy à.” Ánh mắt Tưởng Phóng theo phản xạ lướt qua ngực cô, trên mặt vẫn là vẻ lạnh nhạt như thường, rồi bước vào nhà.
“Quần áo tôi chuẩn bị cho anh rồi.” Tần Oản đi theo sau anh nói, “Cà vạt thì anh chọn cái màu xám đậm bên trái tủ quần áo.” Ngay cả giọng cô cũng mềm đi, giống hệt một người vợ nội trợ chu đáo dịu dàng.
Tưởng Phóng “ừ”