Chương 11
lại gần nhau, gần đến nỗi cô còn cảm nhận được tim anh đang đập từng nhịp, từng nhịp khẩn trương.
"Em làm anh tỉnh sao?" Cố Thần Sinh cầm lấy bàn tay cô, đặt lên má mình, rồi áp bàn tay mình lên, nhìn cô một hồi lâu, lát sau mới nói chuyện, "Không có." Cố Dư cười híp mắt, rút tay ra khỏi, ôm lấy chăn che trước ngực, ngồi dậy, "Đến lúc em nên về rồi." Cố Thần Sinh nhìn cô gái nhỏ ngồi bên mép giường quay lưng lại với anh, rõ ràng hôm qua còn nhút nhát như thế, qua một đêm đã trở nên quyến rũ thế này rồi.
Cố Thần Sinh yên tĩnh nhìn cô mặc đồ, một lúc sau, lúc Cố Dư mặc xong chiếc áo cuối cùng, liền vội vàng tiến tới, ôm cô từ phía sau, giam cô vào lòng, "Cố Dư, nếu không, em làm bạn gái anh nhé?" Lần đầu tiên trong đời kết giao bạn gái, không ngờ sẽ qua loa thế này.
Cố Dư nghe anh nói xong, ngẩn người, một lát sau, cô liền cười khẽ, đưa tay gỡ tay anh đang ôm rõ mình, "Cố tiên sinh, chẳng qua chỉ là tình một đêm, không cần thiết phải như thế." Anh hơi hoảng hốt, siết chặt tay cô, liếm liếm môi, "Anh cảm thấy thích em, thật hoang đường nhưng anh thích em mất rồi, em là người phụ nữ đầu tiên của anh, chúng ta thử một lần, được không?" Không được.
Cố Dư chắc chắn trong lòng.
Cô chỉ cho phép mình phóng túng đến đây thôi, mọi chuyện đã đi quá xa, cả đời có mơ cô cũng không ngờ lần đầu tiên của mình sẽ trao cho một người xa lạ, bây giờ người đó lại muốn cô làm bạn gái anh, đúng là nhất thời không đỡ được.
Cố Dư không trả lời anh, yên lặng dùng sức rút tay mình khỏi tay anh, đứng dậy, cầm áo khoác nơi cuối giường, hướng cửa phòng đi thẳng.
Người đàn ông phía sau trầm giọng, "Nếu như vấn đề trách nhiệm thì sao?
Em không để anh chịu trách nhiệm với em, thì cũng phải chịu trách nhiệm với anh chứ." Cố Dư dừng chân, thiếu chút nữa phì cười, đúng là một kẻ lưu manh ấu trĩ.
Cô quay đầu, giọng nói cực kì nghiêm túc, "Cố tiên sinh, chúng ta có duyên gặp lại." Sự thật chứng minh, duyên phận chính là thứ trêu ngươi con người nhất.
Lần tiếp theo gặp lại, họ đã không còn là những người xa lạ, mà anh lại trở thành con trai của ông nội cô.
Cố Dư tròn mắt nhìn "Cố Thần" ngồi đối diện mình trên bàn ăn gia đình, Cố Thần Sinh dù đang nói tự nhiên với mọi người nhưng ánh mắt vẫn kín đáo nhìn cô mấy lần, khiến Cố Dư không khỏi rùng mình sợ hãi.
Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?
"Cố Thần" lại là người chú út mà Cố Dư chỉ mới được nghe tên chứ chưa hề biết mặt?
Nói chưa hề biết mặt cũng không đúng, nếu như đứa con nít sáu tuổi cười nhe răng trong bức ảnh chụp cùng ông nội được tính thì cô đúng là đã biết mặt anh rồi.
Duyên phận đúng là trớ trêụ Suốt bữa cơm hôm đó, Cố Dư không thể nuốt trôi hạt cơm nào.
Một năm trôi qua, chuyện đêm đó cũng giống như một giấc mơ vậy.
Thời gian đầu, mỗi ngày cô đều nhớ tới đêm đó, nhớ tới người đàn ông lưu manh vô cùng quyến rũ đó.
Dần dà, về sau, chỉ còn là thỉnh thoảng những lúc tuyết rơi.
Cố Thần Sinh ở nước ngoài mười mấy năm trời, cuối cùng cũng về nhà được một lần, Cố Mạn mười ba tuổi ngây thơ nhìn người chú út rơi từ trên trời xuống của mình, ngại ngùng rúc vào lòng mẹ.
Tối đó, trừ