⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

bọn họ bắt gặp rồi đứng tựa vào thân cây.
Tôi nâng ly rượu lên cao, quan sát trời biển qua nước rượu champagne màu vàng nhạt.
Bầu trời và mặt biển xanh biếc qua ly rượu chỉ còn lại một màu xám mù mịt.
“Ngôn Ngôn, anh chúc em và Cảnh Mạc Vũ “song hỉ lâm môn”, thân lại càng thân ” Một giọng đàn ông trêu chọc mang đầy ý cười vọng tới.
Tôi không cần quay đầu cũng biết là ai, cảnh vật trước mắt tôi càng mù mịt hơn.
“Anh từ Italy xa xôi về đây xem trò hề của tôi, tôi cũng chẳng bận tâm.” Tôi bất giác cười khẽ “Nhưng xin anh hãy tránh xa tôi một chút, đừng để tôi nhìn thấy gương mặt xúi quẩy của anh trong ngày vui này.” “Em đừng hiểu lầm, không phải anh về để xem trò hề của em.
Anh có một chuyện nghĩ mãi cũng ra, nên mới đặc biệt về đây thỉnh giáo em.” Tôi đưa mắt qua Tề Lâm, người đàn ông này hôm nay ăn mặc còn nổi bật hơn chú rể.
Anh ta khá đẹp trai, đủ tiêu chuẩn làm bạch mã hoàng tử.
Nhưng trong mắt tôi, anh ta vẫn đáng ghét như hồi nhỏ.
Đôi mắt “hoa đào” biết phóng điện của anh ta có thể quyến rũ đàn bà con gái ở mọi nơi mọi lúc, nụ cười trên khóe miệng anh ta như chỉ chực chờ tôi làm chuyện mất mặt để chế giễu tôi bất cứ lúc nào.
Thấy Tề Lâm tiến lên một bước, tôi cảnh giác tựa về đằng sau “Anh hỏi đi ” “Em dùng thủ đoạn gì, có thể trói được Mạc Vũ?” Biết ngay anh ta chẳng hỏi câu gì ra hồn, tôi tùy tiện đáp “Tôi kề dao vào cổ anh ấy, rồi đe dọa anh ấy một là cưới tôi, hai là xuống âm phủ.” Tề Lâm lắc đầu “Anh không tin.” Tôi lấy một lý do có tính thuyết phục hơn “Tôi nói với anh ấy, tôi yêu anh ấy đến mức không thể sống thiếu anh ấy.
Nếu anh ấy không cưới tôi, tôi sẽ nhảy lầu tự tử.” “Anh không tin.” Tề Lâm vẫn lắc đầụ “Ba tôi ra lệnh, nếu Cảnh Mạc Vũ không chịu cưới tôi, ông sẽ đuổi anh ấy ra đường, cho anh ấy trắng tay.” Tề Lâm tiếp tục lắc đầu “Đừng lừa anh, mau nói cho anh biết sự thật đi.” Sự thật ư?
Tôi cúi xuống uống một ngụm champagne.
Rượu hơi đắng, nhấm nháp kỹ có vị chua cay.
“Tôi mang thai đứa con của anh ấy.” Nụ cười trên khóe miệng Tề Lâm cứng đờ, ánh mắt kinh ngạc của anh ta dừng lại ở cái bụng phẳng lỳ của tôi “Thật à?” Tôi hết nói nổi, trừng mắt với anh ta “Anh học vẽ ở Italy, học đến mức biến thành kẻ ngốc rồi?
Một lý do ngớ ngẩn mà anh cũng tin.” “Anh cảm thấy…dùng thủ đoạn này để trói Cảnh Mạc Vũ, tuyệt đối đáng tin cậy.” Tề Lâm sờ cằm, ra chiều suy tư, ánh mắt anh ta bất giác dừng lại ở cái bụng tuyệt đối bằng phẳng của tôi “Có điều, anh vẫn nghĩ không thông, em làm thế nào để cưỡng bức anh ta vậy?” “Hờ, hờ ” Tôi cười khan hai tiếng “Anh không cảm thấy, vấn đề này nên hỏi ngược lại hay sao?” “Anh ta cưỡng bức em…hờ, hờ ” Tề Lâm bắt chước tôi cười khan “Anh quen biết Cảnh Mạc Vũ hai mươi năm nay, anh ta mà làm chuyện đó, anh đem đầu của anh cho em làm bô đi đái đêm.” “Trong phòng tôi có bồn cầu tự động, cám ơn anh ” Tôi cầm ly rượu đi vòng qua Tề Lâm, chuẩn bị rời khỏi chỗ đó.
Anh ta đột nhiên nói “Em có dám đánh cược với anh không?” Tất nhiên là tôi có hứng thú với trò cá cược của


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡