⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

Mãng bế cô băng qua cây cầu ngắn bắc qua suối, men theo con đường quen thuộc trong trí nhớ, đi đến sân ngoài của một ngôi nhà làm bằng trúc hai tầng ở phía tây làng.
Tòa nhà bằng trúc không quá lớn, nhưng ở trong làng này, nó có thể được coi là một ngôi nhà tương đối hoàn chỉnh và sạch sẽ.
Trong sân còn bày một chồng dụng cụ người thợ mộc hay dùng, cùng mấy cái tủ gỗ bán thành phẩm, trải qua nhiều năm mưa gió, mặt ngoài ngăn tủ đã loang lổ vết đen.
Hoắc Mãng cũng không nhớ đã bao lâu rồi mình chưa về lại ngôi nhà này, nơi chôn vùi tất cả quá khứ của hắn.
Ánh mắt hắn hung ác nham hiểm, ôm cô gái đang mơ màng trong lòng đi lên tầng hai trúc lâu, mở cửa, bụi đất theo gió thổi bay vào, mặt đất đã tích một tầng bụi mỏng manh.
Tấm nệm trên chiếc giường tre cũng bám đầy bụi vì không có ai giặt giũ, hắn cởi bỏ lớp vải cáu bẩn và đặt cô lên tấm ga sạch sẽ hơn một chút, ánh mắt Hoắc Mãng thâm trầm liếc nhìn cô, xoay người đi ra ngoài cửa, dùng khóa sắt khóa cửa gỗ lại rồi mới rời đi.
Trong phòng, trên ván giường gỗ cứng ngắc, lần đầu tiên ngồi trực thăng, cô gái nhỏ đầu váng mắt hoa, suốt dọc đường lại bị tên xấu xa kia dày vò, thân thể giã rời chỉ muốn nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trong giấc mơ, Lam Vãn mơ thấy mình đau khổ đi tìm ba mẹ, bọn họ mất đi đứa con gái mười bảy tuổi, trong một đêm vì lo lắng mà bạc cả tóc.
Cảm giác tội lỗi này bóp chặt lấy trái tim cô, làm cho cô không thể chìm vào giấc ngủ lần nữa, giật mình tỉnh lại, mở mắt ra, nhìn những thanh xà gỗ đầy bụi.
Hóa ra, đây không phải là một giấc mơ.
Hốc mắt cô đau xót, ôm ngực đau nhức đứng dậy, không thấy người đàn ông trông coi bên cạnh mình, đôi mắt to sáng ngời nhìn lướt qua những đồ vật trang trí đơn sơ mộc mạc xung quanh, cô gian nan đứng dậy bò đến cuối giường, hai bàn tay nhỏ bé nắm lấy song cửa sổ bằng gỗ nhìn ra ngoài.
Nơi này không có nhà cao tầng cùng các khu nhà kiểu Tây hiện đại, chỉ có những ngôi nhà thấp bé được xây dựng bằng tre và gỗ màu nâu và xanh ở khắp mọi nơi.
Bên ngoài đường đất lầy lội, trong tầm nhìn chỉ có hàng ngàn ngọn núi mênh mông trùng điệp.
Trong sân, có vài cô gái da ngăm đen trong chiếc váy truyền thống, răng nhuộm đen đang nhai trầu, dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn về phía cô, rồi thì thầm với những người bạn bên cạnh.
Đây có phải là nhà của Hoắc Mãng không?
Vậy nhà của cô đâu?
Đông Nam Á có 4.000 km đường biên giới, 100.000 ngọn núi, trong ngôi làng nhỏ này, khi nhìn qua khung cửa sổ, những con đường núi dài vô tận không có điểm cuối.
Lam Vãn đau xót thu hồi ánh mắt, hàng mi dài khẽ rũ xuống, hai chân vẫn còn hơi yếu, đầu nhũ hoa non nớt bị day nghiến đau đớn khiến cô vô thức cắn chặt môi dưới, chống người bước xuống giường.
Cô đi tới cạnh cánh cửa, giật giật chốt cửa vào trong hai lần, bên ngoài cửa chỉ truyền đến tiếng ổ khóa va chạm leng keng.
Hắn dùng tiền mua cô từ tay bọn buôn người, bây giờ lại nhốt cô lại, đem cô trở thành vật độc chiếm trong lòng bàn tay mà giam cầm.
Cô đối với tất cả những điều này thật sự sợ hãi, tựa người vào cánh cửa, chậm rãi ngồi xổm xuống, ôm chặt chính mình.
Đột nhiên,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡