⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 16

thỏ nhỏ khi bị đánh mông hai cái cũng sẽ quay lại cắn người.
Ngược đãi?
Hắn chỉ muốn cô ăn cơm đàng hoàng cũng là ngược đãi?
Tuy rằng phương pháp có thể không đúng lắm.
Hoắc Mãng nhắm mắt lại, cố gắng đè nén lệ khí đang dâng lên trong lồng ngực, sải hai bước dài đi đến bên giường gỗ, nằm xuống bên cạnh cô, nhắm mắt lại khẽ ngửi mùi hương của cô gái nhỏ phiêu tán trong không khí.
Hai người trong tư thái giằng co kỳ quái này mà hòa hợp với nhau một lúc, Lam Vãn dựa lưng vào tường ôm lấy đầu gối, thấy hắn bất động, cô cũng không dám động đậy.
Thân hình hắn vừa đô vừa dài, nằm phía bên ngoài giường gỗ, bịt kín đầu và cuối giường, chặn mọi lối thoát của cô.
“Có biết khu đèn đỏ không?” Hoắc Mãng nằm ngửa nhắm mắt, đột nhiên lên tiếng hỏi cô.
Cô cụp mắt, hiểu được đó không phải là nơi tốt đẹp gì, nhưng lại không thể nói thẳng ra miệng.
“Đó là một nơi tốt, rượu rất ngon rất thơm, gái mại dâm ở đấy đều là loại eo thon ngực nở mông cong, mỗi khi họ lên cơn nứng, tay của họ trực tiếp sờ vào đũng quần đàn ông.” Nói đến chuyện này, gã đàn ông trẻ tuổi ngông cuồng cong môi khẽ cười thích thú, đôi mắt đen mở to nhìn cô gái nhỏ bên tường.
Từng câu từng chữ hắn thốt ra vừa thô lỗ vừa tục tĩu, cô gái nhỏ nghe được, gương mặt lúc hồng lúc trắng, không biết phản ứng như thế nào.
Hắn xoay người nằm nghiêng, duỗi bàn tay chai sạn thô ráp ra, nghịch nghịch bàn tay nhỏ nhắn mềm mại mịn màng của cô, tiếc nuối không nói nên lời “Đáng tiếc, hầu hết bọn họ đều mắc các bệnh lây truyền qua đường tình dục.
Một số người khi quan hệ tình dục không đeo bao cao su, rất dễ dính phải.” “Đặc biệt là những người đàn ông lăn lộn trên võ đài quyền anh ngầm như chúng tôi.
Sau mỗi một trận đấu, để giải tỏa áp lực, sẽ thường tìm đến phụ nữ để phát tiết.
Không nghĩ tới ở trên quyền đài nhặt về được một mạng, cuối cùng lại chết ở trên giường của gái điếm.” “Em đoán xem sau khi bọn họ phát hiện bản thân bị nhiễm bệnh thì sẽ làm gì?” Hoắc Mãng ngồi dậy, dựa lưng vào tường nói chuyện phiếm với cô, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lúc đỏ lúc trắng của cô.
Lam Vãn ngơ ngác đờ đẫn bị hắn kéo đến bên người, làm sao còn đoán được cái gì sẽ xảy ra nữa.
“Bọn họ sẽ đem những gái điếm đang sống sờ sờ kia đánh chết.” Hoắc Mãng trong mắt lộ ra vẻ khinh thường, hắn cười nhạo nhếch môi, ” Hai ba đấm với một cô gái là đủ rồi.” Cô gái nhỏ sợ tới mức đồng tử hơi co lại, nín thở cố gắng nghe hết những lời nói cực kỳ tàn nhẫn của hắn, cổ họng cứng đờ, đôi môi anh đào lặng lẽ mấp máy, đã không thể làm ra bất kỳ phản ứng nào.
Hắn giơ tay vuốt ve mái tóc đen mượt của cô, thành thật thừa nhận với cô “Đúng là tôi đã bỏ tiền ra mua em từ tay bọn buôn người, nhưng em không cần phải sờ đũng quần của đàn ông, cũng không cần lo lắng ngày mai sẽ chết vì bệnh lây nhiễm qua đường tình dục, hay là chết dưới nắm đấm của người đàn ông nào đó.
Điều đó không tốt sao?” Không tốt, tất nhiên là không tốt.
Nhưng một cô gái được giáo dục tốt như cô lại tìm không ra được một câu có thể phản bác lời nói của hắn.
Họ sống ở hai thế giới khác nhau,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡