⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

cười tủm tỉm nhận mười đồng tiền thuê, tinh thần phục vụ cũng đạt đến độ chuyên nghiệp, nhiệt tình muốn giúp họ chuyển linh kiện vào vali.
Đáng tiếc, người ta mặt mũi bặm trợn, nhanh tay chuyển đồ sang rồi kéo vali đi về phía một cánh cửa nhỏ ở cạnh hàng rào.
Hứa Triển cũng tò mò muốn đi theo.
Một anh chàng ngăn lại, “Đây là chỗ riêng tư, cô không vào được.” Lúc này Hứa Triển mới phát hiện ra trên hàng rào có một biển hiệu ghi tên câu lạc bộ xe gì đó.
“Nhưng mà vali của em còn trong tay các anh, nếu các anh cầm đồ chạy mất thì làm sao?” Đúng lúc này, tiếng động cơ rền vang truyền đến, một chiếc xe đua màu cà phê đi qua cửa nách, chợt dừng lại.
Cửa xe mở ra một góc bốn mươi lăm độ, giống như lúc bồ câu sải cánh, bên trong có một người đàn ông mặc bộ quần áo thoải mái màu trắng.
Hứa Triển sửng sốt, điều đầu tiên hiện lên trong đầu là Đẹp trai quá Thật sự rất đẹp trai.
Đời bất công cho quá ít đàn ông đẹp trai, mà trước mắt cô đây lại là một người.
Mái tóc ngắn gọn gàng, vầng trán rộng, đôi mày kiếm dày hơi nhíu lại, đặc biệt là đôi mắt một mí.
Mặc dù anh ta ngồi trong xe nhưng cũng dễ dàng thấy được rằng anh ta khá cao, vóc người tương đối rắn chắc.
Không đợi Hứa Triển ngắm đủ, người đàn ông đó đã lạnh lùng lên tiếng, chẳng hiểu sao giọng nói lại hơi khàn khàn “Có mỗi việc đến phòng thường trực lấy cái túi về mà cũng lâu thế hả?
Mau đem vào ga ra đi.” Anh chàng gầy gò luống cuống “Uông tổng, cái túi đấy rách giữa đường, chúng tôi phải mượn cái vali của cô bé này, cô ta không yên tâm nên cứ lẽo đẽo theo đến đây.” Nghe xong, anh chàng đẹp trai họ Uông kia liếc Hứa Triển một cái, đột nhiên dừng ánh mắt lại, nhìn cô chằm chằm.
Hứa Triển bị dung mạo của đối phương làm cho mê muội, nhưng cô vẫn chưa đến nỗi ngớ ngẩn, cô tự biết dựa vào mình đây không thể nào khiến mỹ nam vừa thấy đã yêu được.
Cô vô thức đưa tay lên quệt quệt mặt.
Không phải là bị bẩn gì đấy chứ?
Người đàn ông kia mỉm cười, “Em là Hứa Triển.” Đúng là “nhà họ Uông có chó, nuôi thế nào mà thành người được” Thằng ranh tồ tẹt ngày xưa, sao giờ lại đẹp trai kinh khủng như thế …..
Được một anh chàng đẹp trai gọi tên, chả cứ cô, mà ai cũng ngớ người.
Hứa Triển sửng sốt, chỉ thốt ra được một tiếng, “Hả?” Người đàn ông nhìn phản ứng của cô, ý cười càng đậm, “Thì ra đúng là em rồi Sao?
Không nhận ra anh?” Còn đang nói chuyện, anh ta cởi bỏ áo khoác ngoài, vạch áo xuống, để lộ ra vết sẹo hình bán nguyệt trên đầu vai.
Vết sẹo trông khá kỳ lạ, nhìn vào vết sẹo này, chắc hẳn có từ lâu rồi.
Hứa Triển vẫn ngạc nhiên, đang định hỏi anh ta tại sao vừa gặp đã nóng lòng cởi áo thế, đầu óc đột nhiên choàng tỉnh, cô thốt lên “Chó ghẻ ” Người đàn ông sa sầm mặt mày, mí mắt khép hờ, ánh mắt hiện ý cười như có như không nhìn Hứa Triển chằm chằm.
Quả nhiên tên này bây giờ phất lên thật, ít ra dưới chướng còn có hai tay cu li.
Vừa nghe thấy cô nhóc này gọi sếp của mình là “chó ghẻ”, hai anh chàng như bị chó dại cắn, vẻ mặt nhìn Hứa Triển đầy cảm thông.
Hứa Triển cũng hơi xấu hổ, mặc dù có nhớ là hồi xưa từng biết người này, nhưng tên anh ta


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡