⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 16

bộ dáng của Nam Từ, có chút không tin.
“Chắc không đâu, mẹ thấy nó vẫn vâng vâng dạ dạ, mà lúc mới tới cũng không chẳng biết gì… Loại con gái nhà quê như nó thì làm gì có tâm cơ như con nói?” Nam Châu nhếch nhếch đôi môi đỏ xinh đẹp, trong lòng có chút do dự, cuối cùng, cô ta nói “Cho dù như thế nào thì chúng ta cũng phải đề phòng nó.
Lần trước ông nội rất bất mãn với con, ông nội luôn luôn đặt lợi ích của nhà họ Nam lên đầu, cho nên chúng ta không thể công khai chống lại con bé nhà quê đó được.” “Cái này mẹ biết, nên mẹ mới muốn chúng ta đừng xía vào, vậy mà con còn ôm vào người sao?” “Con đâu rảnh mà ôm chuyện vào người, con chỉ là tạo một cái bẫy, còn nó có thoát ra được không thì phải xem bản lĩnh của nó.” Mẹ Nam có chút không hiểu rốt cuộc con gái muốn làm gì, nhưng nhìn mặt Nam Châu cười cười, cho nên bà cũng im lặng không nói gì nữa.
…… Ngày hôm sau, người nhà họ Hoắc qua thăm nhà họ Nam.
Người nhà họ Hoắc qua chơi chính là Hoắc phu nhân và Hoắc Tu Thần, hai mẹ con họ nhìn cực kỳ tình cảm, trong bữa cơm Hoắc Tu Thần còn không ngừng gắp thức ăn cho Hoắc phu nhân, nhưng thái độ cũng không phải lấy lòng, mà động tác rất cẩn thận, đâu vào đấy.
Nam Từ yên lặng đánh giá, nếu như cô đoán không sai, trong căn phòng khách sạn, người phản bội mà tam thiếu nhà họ Hoắc nhắc đến chính là Hoắc Tu Thần.
Chẳng lẽ chính là người trước mắt này?
Nhưng nhìn anh ta rất trầm lại dịu dàng, không giống loại người tiểu nhân giở trò sau lưng.
Đột nhiên cô nhớ lại Hoắc Lâm, người đàn ông kia ngoài mặt cũng trầm ổn ưu nhã, nhưng ai biết sau lưng anh lại đáng sợ như vậy… Thôi quên đi, mắt nhìn người của cô cũng còn quá non, không nên vừa nhìn mặt đã phán như vậy.
Sau khi xong bữa cơm, Hoắc phu nhân lôi kéo mẹ Nam nói chuyện không ngừng, cuối cùng hỏi “Nam Châu đâu rồi?
Lâu lắm rồi tôi chưa gặp con bé.” “Công ty có chút chuyện cần con bé ở lại giải quyết, cho nên sẽ về trễ.” Mẹ Nam giống như đã sớm chuẩn bị lý do, không chỉ đẩy Nam Châu ra ngoài, mà còn dễ dàng nhắc đến Nam Từ.
Mẹ Nam vẫy tay gọi Nam Từ tới, làm ra vẻ người mẹ hiền vuốt tóc cô.
“Lúc nãy chưa tiện giới thiệu cho bà biết, con bé này… Thật ra là nhị tiểu thư nhà họ Nam, lúc nhỏ bị lạc đường, gia đình tôi mới tìm lại được cách đây không lâụ” Mẹ Nam vừa dứt lời, biểu hiện của Hoắc phu nhân có chút biến đổi, giống như nhớ lại chuyện gì đó, thần sắc hơi ngưng trệ.
Hoắc Tu Thần nhìn mẹ Nam một chút, dịu giọng nói “Con bé ở bên ngoài chắc chịu nhiều khổ sở, bây giờ lại tìm được cũng coi như là rất có phúc.” Mẹ Nam gật đầu đồng ý “Cũng không giấu gì, con bé rất có phúc, lúc nhỏ tôi có dẫn Nam Châu và Nam Từ đi lên chùa bái Phật, sau đó tìm đại sư xem bát tự, kết quả biết sao không?
Số mệnh của con bé còn hoàn hảo hơn cả Nam Châụ Đại sư nói sau này con bé cực kỳ may mắn, kể cả người ở bên cạnh cũng được hưởng phúc không ít, chữa khỏi bệnh tật.” Bây giờ Hoắc Tu Thần đã hiểu rõ ý đồ của mẹ Nam, âm thầm cười lạnh.
Nam Từ cũng đã đoán ra được mẹ Nam muốn cái gì, nhưng cũng không phá đám, tiếp


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡