Chương 9
mắt nhất định sẽ đến nhà họ Nam làm lớn chuyện.
Đến lúc đó cho dù là Nam Châu sai, thì người nhà họ Nam nhất định sẽ không trách cứ vị đại tiểu thư kia.
Mà có lẽ người gặp xui xẻo sẽ là cô.
Cho nên Nam Từ đảo mắt, trả lời “Không phải, là tôi đi nhầm phòng.” Hoắc Lâm nhìn chằm chằm cái thẻ phòng trong tay cô, mỉm cười gian xảo.
“Vậy thì hay quá, cô đi nhầm phòng mà sao thẻ phòng này lại mở được phòng của tôi.” Đang trong lúc anh nói, thì bàn tay bắt đầu hành động.
Ngón tay thon dài đi thẳng một đường xuống phía dưới, cuối cùng dừng lại ở giữa cổ cô.
Cái cổ trắng nõn tinh tế, giống như một viên ngọc, tỏa ra ánh sáng óng ánh khi được đèn áp tường chiếu vào.
Anh nhấn nhẹ xuống, cảm thấy động mạch cổ của cô đang đập theo quy luật.
Cảm giác kia quá mức tuyệt vời, khiến anh không ngừng được nhấn mạnh hơn.
So với anh thì Nam Từ ở bên này thảm hơn nhiềụ Cô chỉ cảm thấy người đàn ông trước mắt này quá đáng sợ, rõ ràng đang cười, động tác cũng không phải rất quá đáng, nhưng lại khiến cô run rẩy.
Cô thấy anh nhẹ nhàng cúi người, gương mặt tuấn tú kề sát mặt cô.
Môi mỏng khẽ mở, còn mang theo hương vị bạc hà mát lạnh quanh quẩn nơi chóp mũi cô.
“Biết ở chỗ tôi mà nói láo thì sẽ có hậu quả như thế nào chứ?” Nam Từ cảm thấy thân thể cứng đờ, không nhúc nhích nhìn anh chằm chằm.
Mắt thấy gương mặt anh càng lúc càng đến gần, cô bị dọa sợ đến mức nhắm chặt hai mắt lại.
Hoắc Lâm nhìn thấy phản ứng của cô, trong lòng cảm thấy vui vẻ, nụ cười bên môi cũng tăng lên mấy phần.
“Trêu cô thôi, đừng sợ.” Anh đứng thẳng người, đưa tay vén vén mái tóc bị thấm mồ hôi lạnh ra sau tai cô, biểu hiện biến đổi, nghiễm nhiên trở lại vẻ ôn hòa lịch sự của tam thiếu nhà họ Hoắc.
“Con cháu nhà họ Nam ở chỗ này nếu làm sai đều có thể được tha thứ.
A…” Hoắc Lâm dừng lại một chút, mỉm cười nhìn cô, “Cô còn chưa biết tôi là ai đúng không?
Nếu nói về thân phận thì cô phải gọi tôi là chú.” Nam Từ vừa mới bị dọa sợ, lúc này nhìn anh, phản ứng có chút chậm.
Một lúc lâu sau, cô mới đáp lại “Chú?” Trợ lý lễ phép tiến lên, thay Hoắc Lâm giải thích “Nam nhị tiểu thư, khi còn bé Hoắc tiên sinh được ông nội tiểu thư nhận làm con nuôi, nên những năm qua hai nhà Hoắc Nam rất thân thiết, cho nên tiểu thư cũng nên gọi Hoắc tiên sinh hoặc chú.” Nam Từ không còn cách nào khác, dưới tình huống này cô chỉ có thể bị động tiếp nhận, cho nên sợ hãi kêu một tiếng “Chú.” Hoắc Lâm đưa tay xoa đầu cô, mặc dù không nói gì, nhưng cô luôn cảm thấy đáy mắt anh biểu lộ như khen cô….
Rất ngoan.
Mặc dù với bộ dáng hiện tại của anh, Nam Từ còn cho là ảo giác.
Nhưng cô cũng không ngốc, không thể tin người người lịch sự ưu nhã này lại là người đàn ông chân chính được.
Nhưng cô cũng không quan tâm đến việc này nhiều lắm, cô cảm thấy anh đã tha cho cô một lần, thì cứ như vậy xin phép ra về.
Thế là cô cười ngọt ngào, giống như một đứa cháu với trưởng bối, nói với anh “Vậy Hoắc tiên sinh, tôi xin phép đi trước?” Cô quay người muốn rời đi, nhưng đối phương nào cho cô có cơ hội, kéo lấy cổ áo cô.
“Không vội.” “…” “Cũng đã trưa rồi, ở lại