Chương 16
hành lý “Quần áo của em anh thu dọn một ít mang qua đây, em tự xem đi.” “Anh đến nhà tôi từ bao giờ?” “Lúc em ngủ.” Lúc này cô mới nhớ ra, cô có một chìa khóa dự phòng luôn để ở chỗ anh.
“Sao anh trai tôi biết tôi bị bệnh?” “Lúc đó em tưởng mình sắp chết nên đã gọi cho anh ấy đấy.” Ánh mắt anh mang theo chút châm chọc.
Lúc ở bệnh viện, cô khóc đến mức bị mọi người vây xem, thậm chí bác sĩ còn thẳng thừng nói chưa từng gặp bệnh nhân nào yếu đuối thế.
Lục Minh Tịnh bĩu môi, xỏ đôi dép lê mới rồi đi vào phòng tắm.
Lục Minh Tịnh nhìn mình trong gương, lúc này mới phát hiện có chút không ổn.
Lúc này trên người cô đang mặc áo ngủ của chính mình, nhưng tối hôm qua trước khi ngất đi, cô rõ ràng vẫn đang mặc bộ áo ngủ màu xanh đen của Thẩm Liệt.
Anh đã thay đồ cho cô?
Thẫn thờ tắm rửa xong, vừa mở cửa phòng tắm anh đã đứng đợi sẵn bên ngoài.
Thẩm Liệt đưa cho cô lọ thuốc mỡ “Thoa đi.” Tay cô không tự chủ chạm vào vùng dưới ngực, lúc tắm cô đã phát hiện chỗ đó hơi sưng.
Anh cũng phát hiện ra sao?
“Là anh thay đồ cho tôi?” Cô hỏi.
Thẩm Liệt liếc cô một cái đầy ẩn ý “Cầm lấy.” “Anh thật là không coi mình là người ngoài.” Cô nói “Sao anh có thể như vậy, nhiều lần...” “Đâu phải chưa từng thấy.” Anh nhạt nhẽo nói, không đợi cô trả lời, lại tiếp “Tôi đi ngủ một chút, nếu đói thì trong bếp có cháo.” Lục Minh Tịnh nhìn theo bóng lưng anh, lòng bồn chồn, gọi anh lại “Thẩm Liệt.” “Ừ?” Anh quay đầụ “Cảm ơn.” Anh trầm mặc một lúc, cười cười “Chúng ta bây giờ đã xa lạ đến vậy sao?” Cũng phải, trong một ngày bị anh nhìn thấy hết hai lần, đúng là không xa lạ chút nào.
“Lúc em tắm vừa rồi có người gọi điện.” Anh lấy điện thoại từ trong túi ra.
Lục Minh Tịnh giật mình, Lăng Việt đã gọi cho cô mấy cuộc.
Cô vội vàng nhận lấy, vừa gọi điện vừa liếc nhìn sắc mặt anh.
Thẩm Liệt đóng cửa phòng lại, nghe thấy cô giải thích dịu dàng “Người vừa nãy là bạn của anh trai em.” Thẩm Liệt bị chuông điện thoại đánh thức, Tiểu Cao gọi anh về cục một chuyến, ở nông trại phía tây thành phố phát hiện một thi thể nữ.
Anh lập tức tỉnh táo, xoa mặt một cái, vào nhà tắm rửa mặt.
Trong phòng khách, Lục Minh Tịnh ngồi khoanh chân trên sofa, đang chăm chú nhìn màn hình TV.
“Anh tỉnh rồi?” Cô nhìn sang “Mới ngủ có một lúc thôi mà.” “Trong cục có việc, tôi phải về một chuyến.” Cô gật đầu, đã quen với lịch làm việc bất thường của anh.
“Chìa khóa dự phòng em cầm đi.” Đây là lần đầu tiên anh đưa chìa khóa dự phòng cho cô, Lục Minh Tịnh đưa tay nhận lấy “Chắc tôi cũng không ở lâu đâụ” “Tùy em.” Anh vừa xỏ giày vừa dặn dò “Nhớ uống thuốc đúng giờ, đừng gọi cơm hộp.” Trước đây Lục Minh Tịnh luôn cảm thấy Thẩm Liệt rất ngầu, giống nhân vật trong truyện tranh, không nhiễm bụi trần, bênh vực kẻ yếu, trong cuộc sống chỉ có hai việc lớn là cứu thế giới và làm tình.
Không ngờ anh còn có mặt này, việc nhà, dặn dò tỉ mỉ, trông rất giống anh trai cô.
Cô thường hay ghen tị với chị dâu, không biết kiếp trước đã làm bao nhiêu việc tốt mới gặp được anh trai cô.
Lúc này Lục Minh Tịnh lại nghĩ, kiếp trước cô có lẽ là kẻ xấu đi cướp nhà, hoặc là tên trăng hoa bạc tình, nên kiếp