Chương 12
mặt tỏ ra khó chịu "Tôi không bận tâm mấy chuyện đó, làm ảnh hưởng đến việc quan trọng của khách, dù sao người bị phàn nàn cũng không phải là tôi." Sau vài lời mỉa mai lạnh lùng, cô ta bỏ đi.
"…" Lâm Chi Nam siết chặt tập tài liệu, đành vậy, vì đồng lương, cô sẽ nhẫn nhịn.
Gã đàn ông ở phòng 602 là một kẻ bệnh hoạn, ánh mắt dâm đãng của hắn ta nhìn xoáy vào người khác khiến Lâm Chi Nam rùng mình sởn gai ốc.
Oái oăm thay, gã lại là khách hàng VIP của khách sạn, nên bình thường cô chỉ có thể cố gắng tránh xa.
Cô tự nhủ sẽ giao đồ xong rồi đi ngay.
Sau khi nhấn chuông, cô vội lùi lại vài bước.
Người mở cửa là một người đàn ông ngoài ba mươi, nụ cười trên môi trông rất khả ố "Là cô đấy à." Đồ thần kinh Chẳng phải chính ông yêu cầu tôi mang lên sao.
Trong lòng Lâm Chi Nam dâng lên cảm giác ghê tởm, nhưng khóe miệng vẫn cố nở một nụ cười lịch sự, đưa tập tài liệu ra "Tống tiên sinh, đây là tài liệu của ngài." Bất ngờ, một lực kéo từ phía đối diện, Lâm Chi Nam chỉ cảm thấy người đàn ông kia nhận lấy rồi lại đột ngột thả tay ra.
Hắn ta buông tay trước cả cô, "cạch", tập tài liệu rơi xuống sàn.
"Cô thật là bất cẩn, nghiệp vụ chưa được đào tạo kỹ càng rồi." Tống Lỗi cười khẩy, dựa người vào cửa "Còn không mau nhặt lên." Ngay cả giọng điệu giễu cợt cũng khiến người ta phát ngán.
Lâm Chi Nam trừng mắt nhìn hắn, cố nén giận cúi xuống nhặt.
Khi ở thế yếu, không cần thiết phải tỏ ra cứng rắn, cô chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi đây, không hề hay biết rằng lúc cô cúi người, ánh mắt của gã đàn ông kia đang dán chặt lên thân thể cô.
Chiếc áo sơ mi do động tác cúi người mà trễ xuống vài phân, để lộ xương quai xanh thanh mảnh, khe ngực thấp thoáng, vòng ba cong vút, cùng đôi chân thon dài.
Tất cả những điều đó đều mang một sức quyến rũ khó cưỡng, chưa kể đến đôi môi đỏ mọng của thiếu nữ khi cúi đầu, càng làm trí tưởng tượng của kẻ khác bay xa.
Tống Lỗi lặng lẽ tiến thêm một bước, Lâm Chi Nam vừa đứng thẳng người đã vội nghiêng sang một bên.
Cô lập tức lùi lại, nhưng Tống Lỗi đã vòng tay qua eo cô, rồi men theo đường cong trượt xuống, nắm lấy vòng ba của Lâm Chi Nam.
"Ông làm gì vậy?" Lâm Chi Nam đẩy mạnh hắn ra, giận dữ quát "Ai cho phép ông động vào tôi?" "Tôi chỉ tử tế muốn đỡ cô, ai ngờ lại chạm nhầm chỗ." Tống Lỗi nhún vai, cố giải thích.
"Có ai đỡ người kiểu đó không?" Lâm Chi Nam tức giận đến phát điên.
"Ông lấy tư cách gì mà chạm vào tôi, là khách thì có thể giở trò lưu manh sao?
Ông có biết tôi có thể kiện ông tội quấy rối tình dục không?" Sự xâm phạm thân thể và những lời lẽ sỉ nhục là giới hạn cuối cùng của cô, giọng nói của cô lúc này hoàn toàn không còn giữ được bình tĩnh.
Đối phương không ngờ một nhân viên phục vụ lại có thái độ cứng rắn đến vậy, những người xung quanh đều ngoái lại nhìn.
Vẻ mặt hắn ta trở nên khó coi "Cô bị bệnh ảo tưởng à?
Tôi chỉ giúp cô một chút, cô lại định ăn vạ tôi sao." Tống Lỗi cười khẩy "Làm cái nghề này thì có đứa nào ra hồn?
Không học thức, muốn dùng thân xác để trèo cao phải không, nhưng loại như cô, dù có cởi sạch nằm trên giường tôi, tôi cũng chẳng thèm."