⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 29

đổi thất thường.
Mới vừa rồi còn quang đãng, giờ đây trời đã sầm sì, mây đen vần vũ, một trận mưa lớn như chực chờ trút xuống.
Một chiếc Porsche màu bạc từ bãi đỗ xe của tòa nhà Quang Nghiệp từ từ lăn bánh ra ngoài.
Ngồi ở hàng ghế sau, một người đàn ông tay cầm văn kiện, giọng nói trầm ấm tựa tiếng đàn Cello vang lên.
"Hiện tại, sức cạnh tranh trong mảng kinh doanh ở các thành phố cấp bốn, cấp năm vẫn đang có chiều hướng gia tăng." Dù đang ở trên xe, ánh mắt Giang Đình vẫn toát lên vẻ lạnh lùng như đang trong một cuộc họp công việc.
Anh nói tiếp "Lúc này, việc giảm giá các sản phẩm cũ, cùng với quyết định áp dụng biện pháp cắt giảm chi phí 10% vẫn đảm bảo đủ lợi nhuận." Tài xế kiêm thư ký Vương Tấn vừa điều khiển xe vừa lắng nghe anh phân công.
Anh ta thầm đoán, ý tứ này của Giang tổng, e rằng tháng Mười tới sẽ là một cuộc chiến về giá cả.
Giang Đình nói tiếp "Mặt khác, thời điểm tung ra sản phẩm mới, tất cả đều phải tăng giá." Vương Tấn vội vàng thăm dò "Một khi giá cả quá cao, liệu có…" Giang Đình thản nhiên đáp "Thị trường độc quyền, cho dù giá có cao hơn nữa, vẫn sẽ có người sẵn lòng chi tiền." "Vâng." Giang Đình nói xong liền tựa người vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần, tay khẽ đặt lên sống mũi.
Vương Tấn nhanh chóng báo cáo những công việc khác cho anh.
"Chiều nay hiệu trưởng Tôn có liên lạc với tôi, thông báo rằng ngày 1 tháng 12 là kỷ niệm 100 năm thành lập Đại học Yến Kinh, ông ấy ngỏ lời mời anh buổi sáng hôm đó trở về trường phát biểụ" Giang Đình chậm rãi mở mắt, không nói gì.
Vương Tấn nhất thời không đoán được ý nghĩ của anh "Vậy để tôi từ chối ông ấy?" "Không cần." Giang Đình đáp.
"Cứ để ngày đó…" Bất chợt, một bóng hình màu trắng vụt nhanh qua cửa sổ xe, một vệt sáng chói mắt.
Giang Đình bất giác quay đầu nhìn.
Chỉ thấy một thiếu nữ mặc chiếc váy dài trắng đang đạp xe lướt qua, làn gió nhẹ thoảng tới, tựa như một đóa hoa mẫu đơn đang hé nở.
Giữa dòng người tấp nập, bóng hình trắng muốt này là một khung cảnh vô cùng thu hút ánh nhìn.
Bắp chân thon thả của cô hoàn toàn lộ ra, tựa như ngọc dương chi, làn da trắng hơn cả tuyết, vô cùng nổi bật.
Giang Đình định thu tầm mắt lại, nhưng vì đèn đỏ, chiếc xe dừng lại ngay sát chiếc xe đạp.
Góc nghiêng gương mặt của cô gái hiện rõ mồn một.
Cô đang thất thần nhìn về phía xa xăm, sống mũi thanh tú, kiêu hãnh vươn cao, đôi môi anh đào khẽ hé, vài lọn tóc bị gió thổi bay, vương trên trán.
Trong khoảnh khắc mơ hồ, gương mặt cô như thực như ảo, giống hệt cô gái trong tranh vẽ, đẹp không bút nào tả xiết.
Mỗi cái chau mày, mỗi nụ cười của người đẹp đều khiến lòng người xao xuyến.
Trong chớp mắt, bầu trời đổ xuống vài hạt mưa, thiếu nữ giật mình đưa tay lên che.
Toàn bộ gương mặt khuất sau bàn tay, không còn nghi ngờ gì nữa.
Cô gái khẽ mím đôi môi đỏ mọng, đôi mắt hồ ly ánh lên vẻ mờ mịt và bối rối, như biết nói.
Vẻ đẹp hư ảo như tranh vẽ kia bị xé toạc, trở nên chân thực hơn, tựa như một mỹ nhân vừa bước ra từ trong tranh.
Mà sau khi Giang Đình nhìn rõ gương mặt của cô gái, mi mắt anh khẽ giật.
Đèn đỏ chuyển sang xanh, xe được phép di chuyển.
Ô tô còn chưa kịp lăn bánh, chiếc xe


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡