Chương 32
miệng Giang Đình khẽ nhếch lên, mang theo vẻ giễu cợt "Đợi đến khi cảnh sát tới, e rằng một xu anh cũng chẳng lấy được." Những lời của Giang Đình khiến gã xăm trổ toàn thân run rẩy.
Trong lúc nói chuyện, vẻ mặt của người đàn ông vô cùng lạnh lùng, ánh mắt sắc bén, cái nhìn từ trên xuống mang theo một áp lực vô hình.
Khắp nơi trên đất Đế Đô này đều là những nhân vật có quyền thế, chỉ qua vài câu trao đổi, gã xăm trổ đã hiểu rằng người đàn ông trước mắt không phải là kẻ mà hắn có thể đụng vào.
Sau khi nhận lấy tấm danh thiếp, hắn hậm hực lái xe bỏ đi.
Bỏ lại đóa hoa yếu mềm đang run rẩy vì mưa gió, sau vài giây do dự, cô tiến lại gần "Thưa ngài, cảm ơn ngài." Giang Đình ngước mắt lên, thiếu nữ dừng lại vài giây, khuôn mặt lập tức đỏ bừng.
"Ngài có thể cho tôi số tài khoản được không?
Tôi sẽ chuyển tiền trả lại cho ngài, ngài cứ yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không quỵt nợ đâụ" Cô gái trước mặt, đôi mắt thật sự biết nói.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy anh ta, cô ngẩn người, đôi mắt ngấn nước ngây ngốc nhìn anh, dường như có thể trào ra nước mắt bất cứ lúc nào, vẻ bối rối lại càng thêm vài phần e thẹn.
Có lẽ đã nhận ra anh ta, giọng nói càng lúc càng nhỏ dần "Có được không ạ?" Dòng suy nghĩ của Giang Đình cũng hơi khựng lại, chưa kịp tính toán bước tiếp theo, nhưng cơn mưa lớn vẫn đang xối xả, ven đường chỉ còn lại cô gái đang run rẩy vì lạnh.
"Lên xe đi." Anh ta nói.
Lâm Chi Nam sững sờ "Không cần đâu ạ…" "Cô chắc mình có thể tự về được sao?" Giang Đình liếc nhìn cô, ánh mắt đó khiến cô gái mặt càng thêm đỏ ửng.
"Nếu cô cứ đi đứng loạng choạng như thế này trên đường, có lẽ sẽ còn làm hỏng thêm vài chiếc xe nữa đấy." Một câu nói nhẹ nhàng như mây bay, vừa dứt lời, Giang Đình lập tức nhìn thấy trái cà chua nhỏ đã bị ép đến chín mọng, đỏ rực như gấc, ngay cả vành tai cũng đỏ ửng.
Lúc này, nếu như có một cái hố, có lẽ cô chỉ ước có thể chui tọt vào đó.
Khóe miệng anh ta bất giác cong lên thành một nụ cười.
… Cửa sổ xe đóng chặt, những hạt mưa bụi li ti táp vào mặt kính.
Một mùi hương thoang thoảng len lỏi trong không gian kín mít, không ngừng xộc vào đầu mũi Giang Đình, rất nhẹ nhàng nhưng lại mang theo hương vị của hoa cỏ tinh khôi chưa vương vấn bụi trần.
Hàng lông mày anh ta khẽ nhướng lên, nhưng không nói gì.
Cô gái ngồi co ro ở góc ghế bên cạnh càng không có khả năng mở lời, chỉ nắm chặt chiếc khăn tay lau mặt, lau cổ, quả thực không phát ra một tiếng động nào.
Chẳng qua, động tác thì rất ngoan ngoãn, nhưng ánh mắt lại không hề như vậy.
Nhân lúc lau cổ, cô sẽ lén lút dò xét anh ta, cẩn thận từng chút một nhưng vẫn mang theo vẻ đề phòng.
Đây là sợ anh ta bắt cóc cô đi bán sao?
Khóe miệng Giang Đình khẽ giật.
"Cô định đi đâu?" Anh ta hỏi "Hay là để Đường Tử Dự đến đón cô?" Cô dừng lại vài giây, vẫn chưa kịp phản ứng, trong đôi mắt màu trà ánh lên vẻ mờ mịt.
Giang Đình ngước mắt nhìn cô.
"Tôi… Tôi và Đường Tử Dự không hề thân thiết." Có lẽ nhận ra sự hiểu lầm của Giang Đình, gương mặt vừa mới dịu đi đôi chút, trong nháy mắt đã ửng hồng trở lại, cô lúng túng nhấn mạnh từng