⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 22

áo ngủ.
Chiếc áo mỏng dính chặt vào người cô, khiến đường cong đẹp đẽ của cô hoàn toàn lộ ra.
Thậm chí, cô còn không biết, hai nụ hoa nhạy cảm trên ngực cô dưới sự kích thích của nước lạnh đã nở rộ.
Sơ Vũ vội vàng quay lại nhà vệ sinh, vẫn kịp nghe thấy tiếng cười của Tử Mặc.
Sơ Vũ đột nhiên nhớ lại cảnh anh ta ôm hôn cô cuồng nhiệt ở Pub.
Không được nghĩ, không được nghĩ đến.
Sơ Vũ ôm đầu, cố gắng gạt bỏ ý nghĩ về Lục Tử Mặc.
Cô là một bác sỹ bình thường, có cuộc sống ổn định và gia đình hạnh phúc.
Còn anh là kẻ sống ngoài vòng pháp luật, bấp bênh giữa ranh giới sự sống và cái chết.
Anh ta chỉ là người qua đường.
Còn cô thì muốn báo ơn.
Đợi đến khi vết thương của anh ta lành lại, bọn h ọ sẽ kết thúc mối quan hệ.
Vết thương của Lục Tử Mặc cần hộ lý.
Tuy ở nhà, Sơ Vũ chuẩn b ị một số đồ dùng y tế thiết yếu và thuốc men nhưng vẫn không đủ.
Sơ Vũ tới bệnh viện, nói dối có người bạn bị ngoại thương, cần một số thuốc giảm đau và thuốc thúc đẩy hồi phục vết thương.
Đúng dịp nghỉ lễ, bệnh viện ch ỉ có mấy người trực, đều là đồng nghiệp có quan hệ tốt với Sơ Vũ.
Nhân viên cấp phát thuốc Suyi lấy thuốc cho Sơ Vũ, đột nhiên hỏi cô “Vũ, ngày kia là tang lễ của Tae, cô có đi không?”.
“Anh nói gì cơ?” Sơ Vũ đột nhiên như bị đẩy vào một tảng băng, toàn thân phát lạnh, ngây người nhìn Suyi.
Suyi dùng ngón tay chạm nhẹ lên trán Sơ Vũ “Trời ạ Cô không biết sao?
Tae thật đáng thương.
Người tốt như vậy mà...Tối qua anh ấy cùng vài người bạn đi chơi, bị một chiếc xe tải cán chết.
Phật t ổ phù hộ cho anh ấy.
Ngày mai là năm mới rồi, mà anh ấy không vượt qua nổi”.
Tae Tae Sơ Vũ không biết mình ra khỏi bệnh viện bằng cách nào.
Ánh nắng bên ngoài chói chang.
Mặt trời giống như quả cầu lửa dọi xuống đầu khiến Sơ Vũ chóng mặt.
Tae chính là người y tá cùng cô đưa Lục Tử Mặc về nhà cô.
Sao có thể trùng hợp như vậy?
Tại sao chuyện này lại xảy ra sau khi Lục Tử Mặc mở miệng hỏi?
Sơ Vũ không muốn nghĩ tiếp, nhưng lý trí mách bảo cô, chuyện này không thể không liên quan đến Lục Tử Mặc.
Sơ Vũ chặn một chiếc xe, về nhà với tốc độ nhanh nhất, hết sức bình sinh chạy lên nhà mở cửa.
Cô vẫn thở hổn hển.
Tuy nhiên, tất cả chất vấn, tất cả sự phẫn nộ, tất cả sự bi thương của Sơ Vũ không được giải tỏa.
Căn phòng rất yên tĩnh.
Ngoài tiếng gió từ cửa sổ thổi vào, trong phòng không một bóng người.
Sơ Vũ không thể tha thứ cho bản thân.
Nếu không phải cô gọi điện nhờ Tae đến giúp người đàn ông mà cô biết rõ có vấn đề đó, Tae sẽ không chết.
Ý nghĩ này như hòn đá nặng nghìn cân đèn xuống đầu Sơ Vũ.
Sau khi Lục Tử Mặc bỏ đi, nhiều đêm liền SơVũ giật mình tỉnh giấc.
Cô cảm thấy, đôi mắt của người đàn ông đang nhìn cô từ trong bóng tối.
Khi trở mình, cô mới phát giác căn phòng trống không.
Với áp lực tinh thần như vậy, Sơ Vũ không thể nào tiếp tục công việc ở phòng cấp cứụ Cô đệ đơn lên ban lãnh đạo bệnh viện xin nghỉ phép năm.
Trong bốn năm kể từ khi làm việc ở đây, ngày phép năm của Sơ Vũ tích t ụ lại cũng hơn ba tháng.
Sống ở Thái Lan 10 năm, Sơ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡