⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

Tử Mặc khiến Sơ Vũ dần trở nên mất tự nhiên.
Cuối cùng, cô không chống nổi ánh mắt của anh, ngoái đầu “Anh muốn gì?” “Tôi có thể làm gì?”, giọng nói của Lục Tử Mặc mang chút bỡn cợt.
Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn anh ta.
Ý gì đây?
Lẽ nào anh ta ám thị cho cô biết, anh ta là một người đàn ông tốt biết giữ thân, không bao giờ ăn trộm trái cấm?
“Không có ai nói cho cô biết sao?” Lục Tử Mặc nhìn gương mặt trắng bệch của Sơ Vũ, nụ cười trên môi càng sâu hơn.
Câu nói lạnh lùng sau đó đâm thẳng vào lòng Sơ Vũ “Tôi muốn đàn bà chỉ vì chơi vui vẻ với họ.
Tôi là người bất lực.” “OMG”, trong lòng Sơ Vũ chửi thầm một câu văn minh.
Chi bằng để Nhị ca đưa đi, tên này quả nhiên là biến thái Gặp phải loài cầm thú chắc chết, gặp phải loại biến thái sống không bằng chết.
Sơ Vũ lặng lẽ so sánh sự khác biệt giữa hai bên.
Lùi một bước vấp phải âm tào, tiến một bước rơi xuống địa ngục.
Nếu chỉ còn đường chết, Sơ Vũ không nhất thiết hy sinh sự trong trắng của mình.
Trong giây lát, Sơ Vũ quyết định bảo vệ trinh tiết, đến lúc gặp Diêm vương, ít ra cô còn có thể được phong Liệt nữ.
Người đàn ông quỳ đầu gối trên giường, nhìn về phía cô.
Sơ Vũ đang nằm thẳng người nhẹ nhàng nhấc một chân lên, chuẩn bị đạp anh ta một phát ở góc độ thích hợp.
Nào ngờ, cô vừa động đậy, bàn tay anh ta đã s ờ vào đùi cô, ngón tay dài mờ ám trượt qua bề mặt quần bò, hơi dùng sức gi ữ chặt đầu gối của cô.
Ánh mắt Lục Tử Mặc vẫn lạnh lùng, nụ cười không thay đổi, anh ta mở miệng “Chúng ta nên bắt đầu từ đâu đây, Hạt mưa nhỏ?”.
Đã không thể đối kháng trực tiếp thì phải dùng mưu, trong đầu Sơ V ũ hiện ra vô số phương án.
Đáng tiếc, trong lúc cô còn chưa chọn được phương án nào.
Người đàn ông trước mặt đột nhiên lao người đến, đè cô xuống dưới.
Sau một giây bị đè nặng với cảm giác bị chiếm hữu mạn mẽ, cơ th ể của Sơ Vũ bị người đàn ông ôm chặt xoay lại một cách dứt khoát, trở thành cô ở trên, anh ta ở dưới.
Sơ Vũ ra sức giãy giụa.
Cô cảm thấy phần thắt lưng và sau đầu đồng thời bị giữ chặt, người đàn ông dùng sức kéo cô v ề phía anh ta.
Cô cảm thấy bàn tay nguy hiểm của anh ta từ phía lưng lần vào trong áo cô, rồi di chuyển lên phía trên, khiến cô run rẩy.
“Thế này được không?”.
Lục Tử Mặc ngẩng đầu, cất giọng nói trầm ấm bên tai cô.
Hơi th ở nóng rực của anh xuyên qua vài sợi tóc thổi vào, khiến Sơ Vũ như đụng phải lửa, gương mặt cô bỗng chốc đỏ bừng.
Đúng lúc này, cửa phòng ng ủ đột nhiên mở ra.
Có người dừng lại trước cửa, cười nói “Còn sớm vậy đã bận rộn rồi, làm phiền việc tốt của hai người” Lục Tử Mặc bỏ Sơ Vũ ra rồi đứng đậy, cười cười “Trò chơi mới ch ỉ bắt đầu thôi.
Kim Gia có dặn dò gì không?” Lục Tử Mặc vừa buông tay, Sơ Vũ lập tức ngồi dậy.
Cô đỏ mặt chỉnh đốn lại quần áo của mình.
Bàn tay và cơ thể cô do căng thẳng và ngượng ngùng nên không thể khống chế sự run rẩy.
Người đến không phải là ai khác, mà chính là Nhị ca.
Nhị ca đưa mắt về Sơ Vũ, dừng lại trên người cô và cười lớn “Kim Gia nói chuyến hàng đi Bangkok lần này, tuy xảy ra chút rắc


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡