⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 16

làm tổn thương mọi người, nhưng tại sao anh vẫn có thể bình yên đứng ở đây?
Vừa sợ vừa bướng.
Chu Dần Khôn đứng thẳng dậy, góc nhìn từ trên cao xuống của anh dễ dàng nhìn thấy cảnh xuân trước ngực cô gái.
Chiếc áo lót trắng tinh của cô gái ôm lấy hai khối thịt mềm mại, dây vai mảnh hằn lên trên bờ vai trắng nõn non nớt.
Một đứa trẻ chưa trưởng thành.
Hình như là vết thương ngày đó của Chu Diệu Huy làm cô bé sợ hãi, lần này gặp lại, ấy thế mà cô không cười với anh, cũng không gọi anh là chú út nữa, trực tiếp trở thành một kẻ thối nát.
Người xấu, kẻ thối nát, đây là lời sỉ nhục thô tục nhất mà cô có thể nghĩ ra sao?
Cũng có lý, cái loại hèn nhát như Chu Diệu Huy và vợ ông ta có thì thể nuôi dạy ra đứa bé có tý khí chất sao.
A Diệu đợi ngoài xe một lúc, cảm thấy có gì đó không ổn.
Chu Dần Khôn là người thiếu kiên nhẫn, trời nắng nóng như vậy, anh lại để điều hòa trong xe bật, đứng ở ngoài gần mười phút.
Sau đó, anh ta nhìn thấy người đàn ông đằng kia di chuyển, lúc anh nghiêng người sang một bên, A Diệu mới nhìn thấy rõ khuôn mặt của cô gái.
Đó là cô gái hôm qua anh ta gặp ở biệt thự của Chu Diệu Huy, thì ra là con gái của Chu Diệu Huy.
"Cháu, cháu không đi." Chu Hạ Hạ trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng cũng nói ra câu đầu tiên.
Bởi vì Chu Dần Khôn nói muốn dẫn cô đi ăn đồ ăn ngon.
Cô nhớ kỹ lời nói của ba mẹ nói, khi nhìn thấy anh, cô nên tránh xa anh ra.
Anh làm tổn thương ba, lại tùy tiện chặt đứt ngón tay người khác, hiện tại lại nói muốn dẫn cô đi ăn đồ ăn ngon, Chu Tiểu Hạ tuy rằng còn nhỏ nhưng không có nghĩa là cô ngốc như vậy.
"Không đi?" Chu Dần Khôn cười cười "Vậy được, chú đưa nhóc về nhé." Vừa nghe phải về nhà, Chu Tiểu Hạ kinh hãi ngẩng đầu, anh lại định đến nhà cô sao?
Ba mẹ đều đang ở nhà, làm sao có thể để anh quay lại nhà cô chứ?
Cô rơi nước mắt lắc đầu "Cháu, cháu có thể tự về..." Chu Dần Khôn chưa từng nuôi dạy đứa trẻ nào, nhưng rất lâu trước đó anh từng nuôi một con chó, con chó rất sợ anh, mỗi khi nó nhìn thấy anh, nó cũng chỉ dám nức nở hai lần, nép mình vào chân anh không dám cử động.
Khi tâm trạng anh vui vẻ sẽ trêu chọc nó hai cái, khi tâm trạng không tốt sẽ đá nó ra xa.
Anh nuôi nó suốt bảy năm trời, cuối cùng nó chết đi.
Sau này anh không nuôi thêm một con vật nào nữa.
Anh nuôi chó còn anh trai của anh nuôi con.
Nuôi hơn chục năm mới lớn được chút xíu thế này.
Nhưng có vẻ...lại thú vị hơn việc nuôi một con chó.
Ví dụ như bây giờ, con bé đang cố gắng bảo vệ ba mẹ mình và từ chối lời đề nghị của anh.
Chu Dần Khôn cũng không khó chịu, thời tiết quá nóng, anh không muốn lãng phí thêm thời gian.
Quay người rời đi.
Chu Tiểu Hạ thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy cháu có thể tự mình trở về.
Nhưng mà chú nghe nói đầu Chu Diệu Huy bị thương nặng, chú phải đi thăm hắn chút mới được." Cô gái phía sau nghe vậy, căng thẳng trong lòng đột nhiên dâng lên.
Cách đó không xa A Diệu không nghe rõ hai người nói gì, chỉ nhìn thấy Chu Dần Khôn tâm tình vui vẻ đi về, cô gái lại vừa khóc vừa đi theo.
A Diệu mở


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡