Chương 2
do cái váy quá to hay do cái eo quá nhỏ mà đai lưng váy phải buộc lại.
Làm cho độ cong trước ngực hơi phồng lên, trông có chút chói mắt.
Chiều dài váy vừa vặn nằm ngay trên đầu gối, hai cái đầu gối hồng hồng, bên dưới là đôi chân nhỏ cân đối, trông lại trắng trắng mềm mềm.
Chu Hạ Hạ thấy anh không lên tiếng, cô cũng không biết là cô có gọi sai hay không, hay là do bên kia không hiểu được tiếng trung.
Nhưng trông anh lại không giống người Thái.
Nhưng rồi cô vẫn gọi lại bằng tiếng Thái.
Thấy cô cứ khăng khăng gọi anh là chú như vậy, anh đột nhiên nhớ ra cái gì đó.
Hình như là anh cả...
có một đứa con thì phải.
Có vẻ như anh đã nhìn thấy đứa bé ấy trước đây.
Anh đã bế nó rồi thì phải, hoặc là chưa, anh cũng chẳng nhớ rõ.
Chỉ nhớ là cô nhóc buộc hai bím tóc nhỏ trên đầu, con bé nhỏ tới nỗi có thể cầm lên bằng một bàn tay.
"Cháu nhớ tôi sao?" Đôi chân dài của người đàn ông bước đến trước mặt Chu Hạ Hạ.
Bây giờ cô mới thấy được người đàn ông này cũng cao quá đi mất.
Cô miễn cưỡng lùi lại hai bước, ngước cổ lên nhìn anh "Chú thật sự là chú út hả?
Chụ..
Chu Dần Khôn hả." Chu Dần Khôn hơi nhướng mày, đã lâu rồi anh không nghe thấy ai gọi cả họ và tên của anh, nhưng hôm nay lại được nghe tới tận hai lần, không hổ là hai cha con mà.
Giống nhau muốn chết đi được.
"Còn cháu thì sao?
Cháu tên là gì?" "Cháu tên là Hạ Hạ, Chu Hạ Hạ." Anh không lập tức phủ nhận tiếng gọi kia, có nghĩa là cô nhận đúng người rồi.
Kí ức của Chu Hạ Hạ về Chu Dần Khôn cũng không phải từ khi còn nhỏ, cô cũng không rõ là từ khi nào, đó là lần cô nhìn thấy anh từ xa.
Vào thời điểm đó, mẹ nói với cô là phải tránh xa người này ra.
Đột nhiên nhớ lại lời này, Chu Hạ Hạ ngước nhìn khuôn mặt điển trai của Chu Dần Khôn rồi vô thức lùi lại.
Giáo viên nói rằng, sắc đẹp có thể khiến mọi người bớt đi sự đề phòng.
Nhưng những người đẹp trai chưa chắc sẽ có một trái tim nhân hậụ Người này càng nhìn càng cảm thấy nguy hiểm.
Hơn nữa, mẹ sẽ không bao giờ nói dối cô.
Chu Dần Khôn thích thú nhìn khuôn mặt nhỏ bé từ phấn khích đến sợ sệt, con bé đơn thuần đến nỗi viết tất cả cảm xúc lên khuôn mặt của mình.
Có vẻ như khi anh cả và chị dâu dạy dỗ đứa nhỏ, họ đã nói vài lời với nó về anh.
Họ đã nói gì nhỉ?
Chu Dần Khôn không phải là một người tốt, hãy tránh xa hắn ra?
Nhìn đứa trẻ bị dọa sợ đến mức không dám ăn kem trong tay.
"Anh Khôn." Ở cửa biệt thự, chẳng biết từ lúc nào xuất hiện một người đàn ông mạnh mẽ.
Chu Hạ Hạ nhìn lại, cô thấy chi chít những hình xăm trên cánh tay của anh ta, cũng như thái độ và cách gọi của anh ta đối với Chu Dần Khôn, cô kết luận rằng anh ta cũng không phải là một người tốt lành gì.
Nhìn thấy cô như sắp rúc vào trong góc nhà, Chu Dần Khôn bước tới, cúi xuống trước mặt cô nói "Học tập cho tốt vào, lần sau tôi sẽ đến đưa cháu đi ăn ngon." Nói xong, anh véo vào mặt Chu Hạ Hạ rồi nhàn nhã rời đi.
Chiếc xe bên ngoài bắt đầu lái đi, Chu Hạ Hạ mới thở phào nhẹ nhõm.
Kem trong tay cô đã chảy hết, chỉ còn lại một cái que.
Nhân