Chương 9
ấy." Mọi người trong bàn đều cười rộ lên.
Chu Hạ Hạ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen láy của cậu "Cậu đang nói linh tinh cái gì vậy?
Ai là bạn gái của cậu chứ?" Tụng Ân ghé vào tai cô "Cũng không thể nói cậu là cháu gái của Tái Bồng sao?" Chu Hạ Hạ lập tức gật đầu "Cũng không thể nói như vậy." Từ nhỏ đến lớn, vợ chồng Chu Diệu Huy đều bảo bọc con gái rất tốt, ít nhất là cho đến khi cô 10 tuổi, Chu Hạ Hạ đều nghĩ rằng ba cô chỉ là một doanh nhân giàu có và bận rộn, mẹ cô lại là một bà nội chợ toàn thời gian.
Nhưng sau đó, cô nghe thấy tên của ba và ông nội từ miệng người khác, mới biết được là ba cô và ông nội làm nghề gì.
Cô về nhà hỏi qua thì câu trả lời cuối cùng vẫn là chuyện của người lớn con nít không nên quan tâm.
Trong vài năm đầu, Chu Hạ Hạ thật sự không hiểu, giáo viên trong trường đã dạy cô rằng buôn bán ma tuý là phạm pháp, sẽ bị bắt và bỏ tù.
Bạo lực và sử dụng súng cũng là phạm pháp, nếu như gặp những người như vậy, cần phải tránh xa và gọi cho cảnh sát.
Nhưng những gì cô tận mắt chứng kiến thì lại không phải như vậy.
Điều cô không biết là cho dù làm việc gì đến mức cực đoan đều sẽ có tác dụng uy hiếp rất lớn, rất khó để lay chuyển.
Vấn đề của trẻ em luôn không phải là lý do để kéo dài cuộc trò chuyện.
Khi các món ăn lần lượt được dọn lên, Thác Sa say đến mức khuôn mặt đỏ bừng, ông ấy đứng dậy nói vài câu rồi lại nâng ly rượu lên, trong đại sảnh mấy trăm người đều vỗ tay hoan hô, cực kì náo nhiệt.
Giao lưu trong các bữa tiệc đều là thời điểm tốt nhất để lôi kéo các mối quan hệ, mắt thấy một đám người chen chúc nâng ly cùng Thác Sa, không ít người cũng để mắt đến Tụng Ân.
Một đám người vây quanh, đẩy Chu Hạ Hạ đang tập trung ăn sang một bên.
"Này." Thác Sa nhìn thấy một đám người vây quanh Tụng Ân uống rượu, nghe tiếng gọi đột nhiên đại sảnh liền yên tĩnh lại.
Không nghĩ đến một giây sau Thác Sa đã cười sảng khoái "Tụng Ân chỉ là tiểu bối, vẫn là nên để nó mời rượu, trẻ con không hiểu phép tắc, mọi người thứ lỗi cho tôi." Thác Sa vừa dứt lời, một giọng nói lười biếng từ cầu thang tầng ba truyền đến.
"Ồ, náo nhiệt quá nha chú Thác Sa." Nghe được âm thanh, Thác Sa quay đầu nhìn về phía cầu thang.
Đột nhiên không khí liền trở nên yên tĩnh, mọi người nghe thấy hình như phía dưới có tiếng đập phá.
Ngay sau đó, một bàn tay vén rèm cầu thang đi vào, bởi vì người đàn ông quá cao, cho nên hắn phải hơi cúi người xuống.
Nhìn thấy người tới, Chu Hạ Hạ hít sâu một hơi.
Chu Dần Khôn mặc áo sơ mi rộng thùng thình, cài vội vài ba cái nút áo, một tay đút túi quần, tay kia kẹp điếu thuốc, trên cổ tay lại đeo chuỗi Phật châu, trên tay đều là những gân xanh.
Nếu lần trước cô gặp anh, anh giống như một quý ông lịch sự, thì lần này lại giống như một tên côn đồ thế hệ thứ hai.
Cái loại trông cực kì giàu lại còn rất đẹp trai ấy.
Chu Hạ Hạ lập tức tức nhớ tới lời mẹ dặn, yên lặng lui về sau hai bước, trốn vào trong đám người.
Sự xuất hiện của vị khách không mời này ngay lập tức làm bầu không khí sôi động của buổi lễ thoáng chốc trở