Chương 17
Lục Diệu cùng xuất hiện tại nhà họ Lục, anh ta còn tưởng mình hoa mắt.
Nhìn kỹ lại, người phụ nữ mặc chiếc váy đuôi cá trễ vai màu đen kia chẳng phải là em gái ruột của mình sao?
Hai người này ở bên nhau từ lúc nào vậy?
Ôn Ngôn nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc của anh trai, trong lòng có chút chột dạ.
Chính Lục Diệu đã ôm chặt lấy eo cô, thì thầm hứa hẹn bên tai cô “Yên tâm, có tôi đây.” Giọng nói trầm ấm từ tính phả vào màng nhĩ, mang theo chút tê dại.
Sau khi ra mắt bố mẹ và ba người anh trai của anh, Ôn Ngôn liền tìm cơ hội ra ngoài hít thở không khí.
Nhà họ Lục còn rộng hơn cả nhà họ Ôn, đi dạo một hồi cô có chút lạc đường.
Đang nghĩ cách quay lại tòa nhà chính, loáng thoáng cô lại nghe thấy âm thanh đó.
“A a...
nhẹ...
nhẹ một chút.
Về muộn sẽ bị phát hiện mất.
Sao anh lại gấp gáp thế hả, vừa cởi quần ra đã đâm vào rồi, chẳng dịu dàng chút nào cả, ghét quá...” Nhìn theo hướng phát ra âm thanh, là một hòn non bộ.
Tiếng rên rỉ của người phụ nữ trở nên rất lớn, muốn không nghe thấy cũng khó “A a a...
Đồ tồi, đừng đâm vào chỗ đó, sẽ bị anh đâm hỏng mất...” “Đồ lẳng lơ Mẹ kiếp, không phải em thích bị côn thịt của ông đây đâm vào sao?
Ở ngay trong nhà mình mà cũng dám câu dẫn tôi, không sợ bị thằng chồng em biết à?” Nhà mình?
Ôn Ngôn không nán lại lâu, nhẹ nhàng bước đi.
Nửa đường thì gặp Lục Diệu đang đi tìm cô.
Thấy trên người cô chỉ khoác một chiếc khăn choàng, Lục Diệu cởi áo khoác ngoài khoác lên người cô.
Màu xanh quân đội càng tôn lên khuôn mặt trắng nõn của cô, khiến anh nhất thời không thể rời mắt.
Ôn Ngôn bị anh nhìn đến mức nóng bừng cả mặt, vội quay mặt đi “Anh Tư, chúng ta quay lại thôi.” “Ừ.” Lục Diệu không ép cô quá mức.
Hai người sóng vai bước đi.
Sau vài ngã rẽ, Ôn Ngôn mới phát hiện ra nơi này dường như ngược hướng với tòa nhà chính.
Lục Diệu không giấu cô nữa “Bố mẹ tôi không tin em là bạn gái tôi, anh trai em cũng không tin.” Không tin?
Vậy thì liên quan gì đến việc đến đây?
Anh lại nói “Tôi sống ở tòa nhà này.” “...” Ôn Ngôn nghe hiểu rồi, anh muốn diễn cho trọn vở kịch này.
Bước vào tòa nhà này, cô thấy cách trang trí thiên về phong cách hiện đại, đồ đạc bày biện bên trong cũng cực kỳ tối giản, khá phù hợp với phong cách của chính anh.
Lục Diệu lấy từ hầm rượu ra một chai vang đỏ và hai chiếc ly đế cao, mỗi ly rót một phần ba.
Ôn Ngôn nhận lấy, chậm rãi bước đi trong phòng khách, thưởng thức những bức bích họa trên tường.
Cô nhìn thấy chữ ký trên đó đều là chữ “Ương”.
Nguyễn Ương?
“Nguyễn Ương cũng sống ở đây sao?” Lục Diệu nhấp một ngụm vang đỏ.
Hệ thống sưởi trong nhà ở phương Bắc quá mạnh, khiến anh cảm thấy hơi ngột ngạt, bèn cởi hai cúc áo trên cổ “Bố mẹ tôi nhận cô ấy làm con gái nuôi.
Sau khi thi đỗ Học viện Mỹ thuật, cô ấy luôn sống ở bên nhà họ Lục.” “Sống được mấy năm rồi?
Bây giờ cô ấy học năm mấy?” “Năm ba, sống được ba năm rồi.” Đã sống được ba năm, chắc hẳn cũng đã thiết lập mối quan hệ tình thân rất sâu đậm với người nhà họ Lục.
Ôn Ngôn có thể cảm nhận được sự ghét bỏ trong ánh mắt của Nguyễn Ương khi nhìn thấy mình vừa rồi, còn