⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 31

khiến người ta không dễ dàng mạo hiểm đầu tư.
Sách Hoa cứ để Đường Hinh trình bày nhưng trong lòng đã âm thầm gạt bỏ kịch bản của cô.
Sau khi tan họp, Hoàng Tư Nghệ tức giận quắc mắt nhìn Đường Hinh một cái rồi mới quay người rời đi.
Đường Hinh yên vị trên ghế, chậm rãi thu dọn đồ đạc.
Một lúc sau, Hàn Tiêu Tiêu từ bên ngoài chạy vào, cười tủm tỉm lại gần cô, tì người xuống bàn, hỏi nhỏ "Cô thực sự mách với sếp tổng hả?" Khi nãy cô cùng Hoàng Tư Nghệ cãi cọ to tiếng như vậy, bên ngoài đều nghe rõ.
Đường Hinh ngước mắt nhìn Hàn Tiêu Tiêu, cười tươi nói "Cô đoán xem." Hàn Tiêu Tiêu "..." Đoán được mới là lạ Hàn Tiêu Tiêu tò mò không nhịn được, gặng hỏi "Tôi thấy Hoàng Tư Nghệ tức muốn ói máu rồi mà không dám nói gì, cô mau nói cho tôi biết đi, tôi tò mò." Đường Hinh tủm tỉm cười đáp "Không, đây là bí mật." Thành phố Tây An, buổi tối.
Đường Vực mời đoàn làm phim ăn cơm, hơn chín giờ trở về khách sạn.
Anh vừa đi vào sảnh vừa thuận miệng hỏi "Hôm nay ở công ty có chuyện gì không?" Cao Hằng không rõ sếp tổng đang hỏi về công việc hay chuyện riêng tư, việc công anh ta đã báo cáo đầy đủ rồi, chỉ còn lại mấy việc nhỏ nhặt râu ria...
Tới cửa thang máy, anh ta vội vàng nhấn nút lên lầu, nói "Không biết đây có được tính là 'có chuyện' hay không." Đường Vực khi nãy có uống chút rượu, hơi rượu bốc lên làm trong người nóng bức, anh kéo cà vạt, cửa thang máy vừa mở ra, anh liền bước vào, buông đúng một từ "Nói." "Tổ biên kịch đều đã trình đề tài lên rồi, chỉ trừ cô Đường." Cao Hằng nói xong thì liếc nhìn sếp tổng, không biết đây có phải là "chuyện" hay không.
Dáng người Đường Vực cao lớn, mảnh khảnh, thong thả xoay người hướng về cửa thang máy, anh nhìn cửa đang đóng lại, nhớ tới từ sau buổi tối hôm đó, anh và Đường Hinh chưa gặp lại nhau cũng không có liên hệ gì, không bị cô quấy rầy, cảm giác bên tai cũng yên tĩnh hơn nhiềụ Không trình đề tài vì hôm đó anh đã từ chối cô sao?
Đường Vực mặt không cảm xúc, trả lời "Uhm, tôi biết rồi." Quẹt thẻ bước vào phòng, Đường Vực cởi áo vest, tiện tay ném trên giường ga trắng muốt, tháo cà vạt ném xuống, hơi nghiêng đầu tháo hai nút áo sơ mi, lộ ra cần cổ thon dài.
Điện thoại trong túi rung lên, anh lấy ra xem thử, thấy trên tin báo trên WeChat xếp hàng dài 99+.
Anh rót chén nước, tựa nửa người vào tủ quầy, tay phải cầm cốc uống hai ngụm, cúi đầu chăm chú nhìn điện thoại trên tay trái, ngón tay từ từ lướt trên nền điện thoại.
Cho tới khi nhìn thấy chuỗi ký tự vô nghĩa mà Đường Hinh nhắn cho anh...
Đôi mắt đen chớp chớp, mở tin nhắn ra xem cũng chỉ thấy những ký tự lộn xộn.
Đường Vực "..." Anh gửi một dấu "?" cho Đường Hinh.
Một lát sau nhận được tin nhắn trả lời vẫn chỉ là một chuỗi ký tự.
Nữ đại gia "shid#8irunbidid&hdi......" Khoé miệng Đường Vực giật giật, trực tiếp gửi tin nhắn thoại qua "Nói tiếng người đi, tôi không hiểu được ngôn ngữ hành tinh mẹ của em." Đường Hinh nghe được giọng nói đàn ông trầm khàn ấm áp, vui sướng lăn lộn một vòng trên giường, khuỷu tay chống lên đệm, ghé miệng vào loa điện thoại, dịu dàng ghi âm tin nhắn thoại "Sếp tổng, buổi tối vui vẻ." Đường Vực nghe thấy giọng nói của cô cũng bật cười.
"Uhm" Anh không tiếp tục gửi


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡