⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 16

cần giữ thì phải giữ, không thể không có chừng mực.
Lục Chinh không biết cô biết hút thuốc, mấy ngày nay ở Hảo Vận Lai cũng chưa từng thấy cô hút; anh rút một điếu từ bao thuốc đưa tới tay cô, thấy ngón tay thon dài của cô kẹp lấy điếu thuốc, khuôn mặt tái nhợt cũng dần hồi phục chút huyết sắc, anh bèn lấy bật lửa châm thuốc giúp cô.
“Cảm ơn ngài.” Tống Cẩn mỉm cười cảm ơn, đứng cách xa anh một chút, đưa điếu thuốc lên miệng rít một hơi, mùi bạc hà thanh mát tràn vào khoang họng, cảm giác mát lạnh rất dễ chịụ Cô không nghiện thuốc, một tháng chưa chắc đã hút nổi một điếu, chỉ khi nào quá phiền muộn, đến mức mùi hương liệu cũng không còn tác dụng an thần, cô mới đến quán bar Tiểu Lê tìm đám Khang Húc xin vài điếụ Cảm xúc dần bình ổn trở lại, Tống Cẩn quan sát làn khói mỏng manh lượn lờ trong căn bếp nhỏ.
Hai người bọn họ, một người đứng ở cửa, một người đứng trước bàn bếp, kẽ tay đều kẹp điếu thuốc, bỗng dưng tạo nên một cảm giác cô độc kiểu “những kẻ đồng cảnh ngộ cùng lưu lạc chân trời”.
Hút xong một điếu, cô dập tắt đầu lọc ném vào thùng rác, rửa sạch nồi bát, lúc đi ngang qua người đàn ông đang đứng ở cửa liền nói một câu “Tôi với ngài cũng coi như nửa đồng hương, hôm nào mời ngài đến quán bar Tiểu Lê uống rượụ” Lục Chinh nhìn theo bóng lưng cô lên lầu, mái tóc xoăn dài màu nâu sẫm bị gió nhẹ thổi bay.
Nhớ lại dáng vẻ cô vừa hút thuốc nhả khói, đôi môi kia đóng mở, làn khói từ miệng cô phả ra; gợi cảm mà không thô tục, ngược lại còn mang theo nét thanh lãnh.
Trên thương trường anh đã gặp qua đủ loại phụ nữ, tiếp cận anh nếu không vì lợi ích thì cũng là muốn mở rộng quan hệ; nhưng ở Tống Cẩn, anh lại không nhìn ra người phụ nữ này rốt cuộc mưu cầu điều gì ở anh?
Dường như cô không quá nguyện ý đi quá gần với anh, nhưng lại giống như đang giữ một sự ám muội lúc gần lúc xa với anh.
Đụng đến chuyện lợi ích cô cũng sẽ thẳng thắn trực tiếp, nhưng cũng chỉ giới hạn trong việc gia hạn phòng, ngoài ra những lúc khác đều không nói chuyện nhiều với anh.
Cái gọi là “hôm nào mời uống rượu”, chẳng qua là muốn chặn họng để anh không hỏi thêm về chuyện tình cảm với Thời Luật nữa.
Thật ra cho dù không hỏi, Lục Chinh cũng có thể tưởng tượng được lý do cô chia tay với Thời Luật.
Kiểu gia đình như nhà họ Thời, Thời Luật đối ngoại lại là con trưởng, nhiệm vụ và trách nhiệm đặt lên vai người con trưởng ngay từ ngày anh ta sinh ra đã được định sẵn.
Những nhiệm vụ và trách nhiệm đó không phải thứ mà một người thừa kế như Thời Luật có thể chối bỏ.
Giữa tình yêu và lợi ích gia tộc, bất kỳ người thừa kế nào cũng sẽ chọn vế saụ Dù sao thì, chẳng ai muốn làm tội nhân của cả gia tộc.
Mấy ngày sau, Tống Cẩn thực hiện lời hứa, mời Lục Chinh uống rượu ở quán bar Tiểu Lê.
Có lẽ vì biết quê gốc của anh cũng ở Giang Bắc nên cô cảm thấy anh thân thiết hơn hẳn.
Hai người nói cười vui vẻ, đàm đạo về phong cảnh và ẩm thực vùng Giang Bắc, nhưng đều ngầm hiểu ý mà tránh nhắc đến nhà họ Thời.
Bầu không khí lãng mạn khiến con người ta thả lỏng, cũng dễ dàng nảy sinh một vài cảm xúc ám muội.
Nhìn người đàn ông đối diện kẹp điếu thuốc giữa


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡