Chương 22
là để tỏ tình với Tống Cẩn.
Chỉ cần Tống Cẩn đồng ý lời tỏ tình, cô sẽ được anh ta đưa về ra mắt bố mẹ.
“Cậu hiểu cô ấy được bao nhiêu?” Lục Chinh hỏi “Mỗi năm cậu chỉ đến Nam Khê một lần?
Chỉ ở một tuần?” “Tôi cũng muốn ở nhiều hơn chứ, nhưng cậu có duyệt phép cho tôi đâu ” Diệp Tu Ngôn kêu oan “Kỳ nghỉ cậu duyệt cho tôi mà dài thêm một tuần thôi thì tôi đâu đến mức giờ này vẫn chưa cưa đổ được cô ấy.” “Còn về chuyện hiểu bao nhiêu á?” Diệp Tu Ngôn ngẫm nghĩ “Biết cô ấy ở lại Nam Khê là để trốn bạn trai cũ, cũng biết tại sao cô ấy chia tay với bạn trai cũ, thế có tính là hiểu khá nhiều không?” “Bạn trai cũ của cô ta là ai, tên gì, tên thật của cô ta là gì?
Người tỉnh nào?” Lục Chinh hỏi xong, nhìn thấy bộ dạng nhíu mày rõ ràng là không biết gì của anh ta, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác đắc ý khó tả.
“Tối nay tôi hẹn cô ấy ra ngoài, tìm cơ hội hỏi xem sao.” Diệp Tu Ngôn lầm bầm trong miệng “Ít nhất phải hỏi ra tên thật của cô ấy đã, chứ chẳng lẽ dẫn về nhà lại bảo với mẹ tôi cô ấy tên là Tống Hảo Vận.” Hơn 10 giờ đêm.
Bầu không khí lãng mạn bao trùm quán bar Tiểu Lê, nơi tụ tập của khá nhiều người trẻ tuổi.
Dưới ánh đèn mờ ảo, những đôi nam nữ ngồi trong góc thi thoảng lại có những cử chỉ đụng chạm cơ thể, có cặp tình nhân còn hôn nhau nồng nhiệt coi như chốn không người.
Dưới sự lan tỏa của sự mập mờ đó, ca sĩ Bạch Như Ca lướt tay trên phím đàn đen trắng, hát vang ca khúc “Dưới chân núi Phú Sĩ” phiên bản hạ tone.
Là bài hát Tống Cẩn đã chọn, cô nghe đến say mê.
Tửu lượng của Diệp Tu Ngôn rất kém, vài ly xuống bụng đã bắt đầu nói linh tinh.
Vốn dĩ anh ta muốn mượn rượu làm cớ để tỏ tình với Tống Cẩn, rượu thì uống rồi, người cũng say rồi.
Lời tỏ tình anh ta nói mấy lần, nhưng Tống Cẩn đều chỉ coi là lời nói lúc say.
Bài hát “Dưới chân núi Phú Sĩ” kết thúc, Tống Cẩn nhờ Khang Húc giúp đỡ dìu Diệp Tu Ngôn về homestay Hảo Vận Lai.
Đưa đến cửa homestay, cô để Khang Húc quay lại quán bar Tiểu Lê trước vì lo lắng có khách say rượu trêu ghẹo Bạch Như Ca, dù sao chuyện này trước đây cũng thường xuyên xảy ra.
Sau khi Khang Húc đi, cô dìu Diệp Tu Ngôn lên lầu hai, lấy thẻ phòng mở cửa, để Diệp Tu Ngôn nằm lên giường trước, rồi ngồi xổm xuống cởi giày giúp anh ta, lại cởi áo khoác đắp chăn cẩn thận mới chuẩn bị rời đi.
“Hảo Vận.” Diệp Tu Ngôn nắm lấy tay cô “Tôi thật sự thích cô, là kiểu thích muốn cưới cô về làm vợ ấy.” “Diệp Tu Ngôn, anh say rồi.” Tống Cẩn dùng sức rút tay mình ra khỏi tay anh ta “Tôi đi lấy cho anh chai nước.” Nước khoáng trong phòng khách đã hết, cô định đi xuống nhà kho lấy thêm vài chai lên.
Vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy Lục Chinh.
Lục Chinh thấy cô nửa đêm bước ra từ phòng Diệp Tu Ngôn, tóc tai rối bời, mặt còn đỏ ửng, trong phòng lại vọng ra tiếng gọi say khướt của Diệp Tu Ngôn “Hảo Vận đừng đi...
Đừng đi Hảo Vận...” Ngữ điệu này của anh ta chẳng khác nào làm nũng, nghe mà mặt Tống Cẩn càng đỏ hơn.
Lục Chinh không nói chuyện với cô, lướt qua vai cô bước vào phòng Diệp Tu Ngôn.
Thấy anh đi ra, trên