Chương 29
chuyện gì?” Lục Chinh trào phúng cười nhạt “Cảm ơn vì tôi đã không làm em sao?” Tống Cẩn biết lỗi tại mình, thấy anh cười như vậy, trong lòng cô cũng chẳng dễ chịu gì.
Cúi đầu kiểm điểm một lát, cô lại ngẩng lên nói “Thực ra dù vừa nãy tôi không cố tình nói mấy lời ghê tởm đó, thì anh cũng sẽ không thực sự làm tôi ở đây đâu nhỉ.” Ngọn lửa dục vọng trong người lúc này đã hoàn toàn vụt tắt, Lục Chinh cũng khôi phục lại sự điềm tĩnh thường ngày.
Nghĩ lại sự mất kiểm soát ban nãy, anh cũng nhận ra việc mình tụt quần bắt người phụ nữ này liếm chỉ là để dọa cô mà thôi.
Không dọa, cô sẽ không biết đường tìm cách thoát thân.
Nếu không, trong cái tình cảnh cả hai bên đều đang ý loạn tình mê đó, anh hoàn toàn có thể chặn cái miệng cô lại, lột quần cô ra rồi trực tiếp đâm thẳng vào làm luôn cho xong.
Cắm vào rồi thì cô sẽ chẳng phản kháng nữa, bởi vì lúc hôn sâu anh có thể cảm nhận được cô cũng đang đáp lại nồng nhiệt.
Eo với mông cô lắc điêu luyện thế kia, vài lần còn cố tình cạ vào anh, rõ ràng là cũng muốn.
Lục Chinh nhả một vòng khói, liếc nhìn cô “Em có thể thử khiêu khích tôi lần nữa xem, để xem tôi có cho em cơ hội thoát thân nữa không.” Đổi lại là bất cứ một người phụ nữ thông minh nào nghe xong những lời này của Lục Chinh, chắc chắn đều sẽ chọn cách ngoan ngoãn rời đi, không bao giờ trêu chọc anh nữa.
Khổ nỗi Tống Cẩn lại là kiểu người chẳng bao giờ làm việc theo lẽ thường.
Đợi Lục Chinh rít thêm một hơi thuốc, vừa nhả khói ra, cô liền rướn người tới hôn chụt một cái lên môi anh.
Như chuồn chuồn lướt nước, vừa chạm vào đã vội vã rời đi.
Lục Chinh nhíu mày nhìn cô “Có phải em thiếu làm không?” “Em thiếu hôn.” Tống Cẩn chằm chằm nhìn vào đôi môi mỏng gợi cảm của anh, thẹn thùng cắn môi “Em thích cảm giác anh hôn em lúc nãy.” “Đừng có câu dẫn tôi.” “Không có câu dẫn anh.” Cô không nhịn được kéo áo măng tô của anh làm nũng “Chỗ đó của anh...
chỗ đó vừa nãy làm em sợ, chứ thực ra em cũng muốn làm tình với anh lắm.” Muốn là muốn, cô trước nay chưa từng mang cái tính cách đã làm điếm lại còn muốn lập đền thờ trinh tiết.
“Đừng có dùng ánh mắt đó nhìn tôi.” Lục Chinh không muốn bị cô giày vò thêm nữa, gạt tay cô ra rồi bước về phía cửa.
“Anh đợi chút đã...” Tống Cẩn níu chặt áo anh không cho đi, đợi anh ngoảnh lại mới nhìn anh hỏi “Chúng ta thế này coi như là đang yêu đương rồi nhỉ?” Mạch não của cô gái này...
Lục Chinh thực sự muốn cạy não cô ra xem rốt cuộc bên trong chứa những cái thứ gì.
“Em rất muốn yêu đương với anh.” Tống Cẩn quyết định nói thật lòng mình “Lúc anh hôn em, em rất có cảm giác.
Chỉ là...
chỉ là tiến triển nhanh quá, anh phải để em từ từ đã.
Đợi em chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, em sẽ không sợ cái chỗ đó của anh nữa.” “Có biết mình đang nói gì không?” Lục Chinh thực sự không hiểu nổi tâm tư của cô “Mới ban nãy còn nhìn Wechat của bạn trai cũ rồi khóc, bây giờ lại nói bị tôi hôn rất có cảm giác, muốn yêu đương với tôi.” “Không hề mâu thuẫn.” Cô rất phóng khoáng đáp “Em không quên được anh ta, nhưng em cũng có nhu cầu sinh lý của riêng mình.
Chia tay được năm năm rồi, anh ta