Chương 1
"Hạ Mạt ơi, nếu cậu có đi ngang chợ đêm, có thể mua giúp mình một phần cơm chiên được không?" "Thêm cả 10 xiên thịt dê nữa nha Yêu cậu nhiều " Đọc được tin nhắn của Đường Giai Giai, Hạ Mạt xoá đi dòng chữ "Muốn ăn gì không?" đang gõ dở, mỉm cười nhẹ nhàng gửi lại hai chữ “OK”.
Giữa mùa hè oi ả tháng Bảy, Hạ Mạt vừa kết thúc buổi dạy thêm, cô chậm rãi bước vào con phố BBQ nức tiếng giữa lòng thủ đô.
Vừa rẽ qua một góc phố, mùi thơm nức mũi của thịt nướng quyện với mùi thì là cùng gia vị như xộc thẳng vào mũi.
Bên tai là tiếng chảo xào lách cách cùng tiếng mời chào khách rôm rả của chủ hàng quán ăn.
“Chủ quán, cho cháu một phần cơm chiên, thêm 10 xiên thịt dê mang về nhé.” “Có ngay ” – Chủ quán ăn vặt là người dân tộc, đầu đội mũ trắng, lúc này đang lật những xiên thịt trên tay theo điệu nhạc xập xình phát ra từ chiếc loa thùng cỡ lớn bên cạnh.
Hạ Mạt ngồi xuống chiếc ghế băng bên quầy, ánh mắt lơ đãng lướt qua những thực khách xung quanh.
Khi nhìn thấy cửa hàng tiện lợi đối diện, cô bỗng nhớ ra ký túc xá đã hết băng vệ sinh rồi, mà kỳ "rụng dâu” thì hình như sắp đến.
“Chú ơi, cháu qua đối diện mua chút đồ, lát nữa quay lại lấy nhé ” Nói rồi, cô rảo bước băng qua đường tới cửa hàng tiện lợi.
Trước cửa siêu thị có hai người đàn ông đang ngồi xổm hút thuốc, Hạ Mạt định đi vòng qua nhưng họ lại chẳng có ý định nhường đường.
Đang định mở miệng thì có giọng nữ già nua vang lên từ hẻm bên cạnh.
“Cháu gái, có thể giúp bà đọc trên này viết gì được không?” Hạ Mạt dừng bước, quay đầu nhìn về phía cụ lão nom đã lớn tuổi ấy.
Bà cụ đang cầm một tờ giấy nhàu nhĩ, gương mặt đầy nếp nhăn nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ chân thành.
“Dạ được.” Cô đáp rồi bước tới gần chỗ bà lão.
Khi cả hai đi sâu vào trong con hẻm tối om, bà cụ run rẩy mở tờ giấy ra.
Ngay khoảnh khắc Hạ Mạt ý thức được rằng động tác của bà ta hơi bất thường thì một luồng hương kỳ lạ nồng nặc xộc tới.
Cô chưa kịp phản ứng, phía sau đã có đôi bàn tay thô bạo siết chặt lấy cô.
Chỉ trong chốc lát, cô đã mất đi ý thức.
…..
Hạ Mạt mơ màng tỉnh lại nhiều lần, nhưng cơ thể như bị rút cạn sức lực, thậm chí không thể mở nổi mắt.
Trong khoảng thời gian ấy, bên tai cô có thể nghe thấy tiếng thanh âm ồn ào, tiếng nói chuyện, tiếng bước chân, thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng rao của người bán hàng.
Những âm thanh ấy ban đầu cô còn nghe hiểu, nhưng tầm giây lát, âm thanh xung quanh lại biến thành thứ ngôn ngữ mà cô nghe không hiểụ Hạ Mạt chưa kịp phân biệt, lại hôn mê thêm lần nữa.
Đến khi tỉnh hẳn, trước mắt cô chỉ là một màu đen sì.
Hạ Mạt cảm thấy bản thân đang dựa lưng vào tường, hai cánh tay đều bị trói chặt trên tường.
Cô dùng sức thử vùng vẫy, nhưng chỉ phí hoài công sức.
Bỗng nhiên mặt đất dưới chân bắt đầu chuyển động.
Hạ Mạt muốn đứng vững, nhưng chân mang giày cao gót chỉ khiến cơ thể cô lảo đảo nghiêng ngả.
May mà cánh tay bị trói trên tường đã kéo cô lại khỏi ngã.
“Bụp ” một tiếng động lớn vang lên như âm thanh đèn trong sân vận động được bật sáng.
Từ khe hở giữa mảnh lụa trước mắt, cô thấp thoáng thấy vài tia