⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 11

Bị dòng tinh dịch nóng bỏng tưới vào, tiểu huyệt không chịu nổi sự kích thích mãnh liệt liên tiếp như vậy, sóng triều trào dâng, tiết ra một dòng nước lớn.
Chu Cẩn Nghiêu hoàn hồn, phát hiện Hạ Mạt trong lòng ngực đã mất đi ý thức.
Anh kiểm tra hơi thở của cô, thấy cô đã hôn mê, liền rút dương vật vẫn còn cắm trong cơ thể cô ra.
Chu Cẩn Nghiêu giơ tay lấy vòi sen, ôm Hạ Mạt tắm rửa qua loa, rồi cũng vội vàng xả đi mồ hôi trên người, lấy chiếc khăn tắm quấn Hạ Mạt lại, ôm cô trở về giường.
Khi Hạ Mạt tỉnh lại, trời mới tờ mờ sáng.
Cô nhìn người đàn ông đang nằm bên cạnh, những ký ức rời rạc như mảnh vỡ chậm rãi ùa về.
Tất cả đều nói cho cô biết đây không phải là mơ, đều là thật Cô bị lừa bán đến một nơi xa lạ, không biết tên, không lối về.
Rời xa gia đình, xa mái trường, xa tất cả những gì quen thuộc.
Thậm chí thân thể cô còn bị một người xa lạ chưa từng gặp mặt chiếm đoạt.
Hạ Mạt khẽ động đậy, cả cơ thể đau nhức và mệt mỏi như thể bị xe tải cán qua, đau nhức đến từng tấc da tấc thịt.
Cô cố nén khó chịu, tay chân nhẹ nhàng dò dẫm xuống giường, hai chân mềm nhũn, bủn rủn khiến cô suýt quỵ ngã xuống đất.
May mà cô kịp bám chặt vào mép giường, mới miễn cưỡng đứng vững được.
Hạ Mạt không dám khóc, cô chỉ muốn chạy thoát, trốn khỏi cái địa ngục đáng sợ này.
Cô cẩn thận di chuyển đến cửa, chậm rãi ấn xuống tay nắm cửa, vừa kéo cửa ra thì lập tức bị một bóng đen to lớn chắn ngang lối đi.
Người đàn ông trước mặt ước chừng cao hai mét, mặt mũi dữ tợn, thở hổn hển, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm cô.
Hạ Mạt sợ hãi đóng sầm cửa lại, hoảng loạn lùi về phòng trong.
Tim cô đập thình thịch, cổ họng khô khốc nuốt khan.
Quay người lại, cô thấy người đàn ông đã nửa ngồi dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.
"Tôi..." Vừa mở miệng, cổ họng cô đã đau rát như bị xé.
Ai cũng có thể nhận ra cô vừa có ý định bỏ trốn, Hạ Mạt không dám nghĩ mình sẽ bị đối xử như thế nào tiếp theo, liệu có bị đùa bỡn rồi bị ghét bỏ ném vào nhà thổ, hay là bị thủ tiêu không thương tiếc để trừ khử cái mầm họa phiền phức dám bỏ trốn này.
Dù là cái nào, cũng đều là đường chết.
Nghĩ đến đây, chút sức lực vừa nãy còn chống đỡ cô đứng dậy bỏ trốn, đột nhiên rút cạn khỏi cơ thể, cả người cô mềm nhũn ngã xuống đất, mặt xám như tro tàn.
Chu Cẩn Nghiêu đứng dậy đi về phía cô, mỗi bước chân nặng nề như giẫm lên trái tim cô.
Hạ Mạt cam chịu nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận sự trừng phạt của người đàn ông.
Bỗng nhiên, cô cảm thấy người mình nhẹ bẫng, bị ai đó ngang nhiên bế lên.
Chu Cẩn Nghiêu đặt cô lên giường, không để ý đến ánh mắt nghi hoặc của cô, xoay người rót một cốc nước, đưa cho cô.
"Cảm...
Cảm ơn." Hạ Mạt khẽ nhấp một ngụm nước trong cốc, cổ họng khô khốc được dòng nước ngọt mát thấm qua, cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu một chút.
Chu Cẩn Nghiêu thu lại cốc nước, nhìn cô, "Đói không?" Dù trong lòng tràn ngập nỗi sợ hãi vô hình, tuy rằng đã lâu chưa có gì bỏ bụng, nhưng Hạ Mạt hoàn toàn không có chút cảm giác thèm ăn nào.
Cô mím môi, lắc đầụ Thế nhưng bụng cô lại kêu lên đúng lúc này.
"..." Người


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡