Chương 18
bao giờ thấy đủ.
Mấy ngày nay, anh cố tình giảm thời gian ở cạnh cô vào ban ngày, chủ yếu để bản thân khôi phục lại trạng thái bình tĩnh như trước đây.
Nhưng không ngờ bất kể đang làm gì, trong đầu anh vẫn hiện lên hình ảnh đêm hôm ấy – Hạ Mạt khóe mắt ướt đẫm, như con rắn mềm mại quyến rũ cứ quấn lấy anh mà rên rỉ.
Ánh mắt anh lại dừng trên người cô gái đang ngồi ở mép giường, trên người khoác áo khoác màu tro bụi của anh.
Thân hình cô vốn gầy nhỏ, càng thêm mảnh mai yếu ớt khi mặc chiếc áo rộng của anh.
Người phụ này quá gầy, hèn chi lại mong manh đến mức một chút cũng không chịu nổi như thế.
Nghĩ vậy, Chu Cẩn Nghiêu bước nhanh tới.
Không chút báo trước, anh tự nhiên bế Hạ Mạt Lên, đi thẳng xuống lầụ Hạ Mạt không biết người đàn ông này định đưa mình đi đâu, nhưng không dám phản kháng “Anh Chu… Tôi có thể tự đi…” Chu Cẩn Nghiêu cụp mắt nhìn Hạ Mạt, “Không còn đau à?” Câu hỏi bất ngờ ấy khiến cô nhất thời ngớ người, đến khi hiểu anh đang nói gì thì mặt cô lập tức đỏ bừng.
“Dẫn em ra ngoài ăn.
Muốn ăn gì hửm?” Cô không ngờ cơ hội ra khỏi nhà lại đến nhanh như vậy.
Ánh mắt khẽ liếc yết hầu nhô lên của người đàn ông, khẽ thì thầm “Muốn ăn… mì.” Chu Cẩn Nghiêu một đường ôm Hạ Mạt vào xe.
Mùa hè ở Đông Nam Á, vừa oi bức vừa nóng nực.
Chỉ một đoạn đường ngắn vài bước chân, Hạ Mạt đã cảm thấy cả người như bị nhốt trong một phòng xông hơi khổng lồ.
Chu Cẩn Nghiêu bật điều hòa, kéo chiếc áo khoác hơi trượt xuống vai Hạ Mạt lên cao một chút.
Đến khi ngồi xuống chiếc ghế da ấm áp trong xe, Hạ Mạt mới sực nhớ ra, nửa thân dưới của mình không mặc gì cả.
Chu Cẩn Nghiêu đương nhiên đã biết, khi anh bế Hạ Mạt lên đã phát hiện cô trần truồng.
Thế nên đôi bàn tay to của anh vẫn luôn nắm chặt nơi bắp đùi non mềm của cô, cánh tay vững vàng đè lên vạt váy, lo lắng chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng làm xốc váy, phơi bày cảnh sắc mà chỉ thuộc về riêng anh.
Nghĩ đến việc vừa nãy đã đồng ý lời mời dự tiệc của Thang Giai Hủy, Chu Cẩn Nghiêu suy nghĩ một lát, "Lát nữa ăn cơm xong đi mua cho em vài bộ quần áo." Đã lâu không ra ngoài, nhiều ngày rồi Hạ Mạt chưa từng thấy đông người như vậy.
Qua cửa sổ xe, cô nhìn thấy những bước chân thong thả, những người đi bộ chậm rãi tại đất nước này.
Ngoài ra, còn có những người bán hàng rong da nâu đậm đội chiếc mũ rộng vành rao hàng dưới ánh mặt trời.
Sự đè nén trong lòng cũng dần tan biến bởi những thứ đầy sống động mới mẻ này, cô dần dần có cảm giác chân thật.
Cô nghĩ chỉ cần mình còn sống, vẫn còn tồn tại thì vẫn còn hy vọng.
Chiếc xe rẽ vào một góc phố.
Hạ Mạt phát hiện một bên đường toàn những cửa hàng bày bán các bức tượng Phật dát vàng cao hơn nửa người, trước cửa là biển hiệu hình ảnh mát xa phụ nữ, cô đoán có lẽ là các cửa tiệm mát xa kiểu Thái.
Còn phía bên Chu Cẩn Nghiêu thì hoàn toàn khác, cả một con phố ẩm thực tấp nập, người qua lại không ngớt.
Ngay phía trước không xa đấy, dường như còn có cả một khu chợ lớn.
Chu Cẩn Nghiêu thấy Hạ Mạt tỏ ra rất hứng thú, cô hơi rướn cổ nhìn trộm sang phía anh.
Anh dừng xe, cánh tay