Chương 8
kia, liền cảm thấy bụng dưới trướng đến sắp nổ tung, tiếng nước bạch bạch ở hạ thân càng thêm thể hiện sự điên cuồng của người đàn ông.
Quy đầu nóng bỏng của Chu Cẩn Nghiêu ngang ngược đâm vào nơi sâu thẳm mềm mại kia, khiến lớp thịt non ướt run rẩy co rút lại như van xin, mỗi lần đầu khấc đâm vào, nó ngoan ngoãn mút lấy đầu quy to lớn của anh.
Thấy đôi mắt Hạ Mạt mê ly thất thần nhìn anh, trên hàng mi còn vương vài giọt nước mắt, cái miệng nhỏ đỏ hồng của côvô thức hé mở, chậm rãi thở ra.
Vẻ kiều mị đó càng khiến anh khuấy đảo điên cuồng hơn.
Chu Cẩn Nghiêu tấn công như vũ bão, mỗi nhịp đều hung hăng đâm sâu vào cái bím nhỏ ấy, rồi lại rút ra hoàn toàn, cứ như vậy mạnh mẽ ra vào mấy chục lần, cơ thể Hạ Mạt lại trào ra một dòng nước dâm, vách trong bắt đầu co rút kịch liệt, siết chặt dương vật thô cứng của người đàn ông, Chu Cẩn Nghiêu lập tức cảm thấy eo tê rần, chống sâu vào bên trong, bắn toàn bộ tinh dịch nóng bỏng vào bụng dưới cô.
Hạ Mạt thất thần mở to mắt, cô không nhìn thấy gì cả, chỉ cảm thấy trước mắt toàn là ánh sáng trắng chói lóa, cô há miệng thở dốc, ngực phập phồng dữ dội.
Chu Cẩn Nghiêu hoàn hồn từ cơn điên cuồng, khẽ nhíu mày, anh không nên bắn vào trong.
Nhưng vừa rồi cái khoái cảm quá mức đã nuốt chửng lý trí khiến anh không còn tâm trí suy nghĩ.
Anh chậm rãi rút cây gậy vẫn còn cương cứng ra, chất dịch trắng đục đặc sệt lẫn chút máu đỏ tươi, cùng với một lượng lớn chất nhầy trong suốt chảy ra từ âm đạo, anh đưa tay vào moi lấy những thứ dính nhớp đó ra.
Lòng Hạ Mạt căng thẳng, cố sức khép đôi chân nặng trĩu lại.
"Đừng nhúc nhích, tôi không làm nữa." Hạ Mạt không hiểu nguyên do, không làm nữa, vậy anh ta đang làm gì?
Nhưng có lời hứa của anh, Hạ Mạt cũng không cựa quậy, rốt cuộc bây giờ toàn thân cô rã rời, ngay cả nhấc một ngón tay cũng không còn sức.
Động tác của Chu Cẩn Nghiêu khựng lại một lát, rồi lại nhìn cô với đôi mắt đỏ ngầu, cả người cô ửng hồng sau cơn hoan ái, hoa huyệt hồng hào vì ngón tay anh ngoáy động, đang khẽ mút vào nhả ra, từng chút từng chút, như muốn nuốt cả ngón tay anh vào trong.
Cái thứ vừa mềm xuống của anh lại có dấu hiệu trỗi dậy, Chu Cẩn Nghiêu dừng lại.
Cảm nhận được sự yên tĩnh, Hạ Mạt khẽ động đầu, đầu tựa trên gối khẽ nghiêng một chút, muốn xem anh đang làm gì.
Chỉ liếc mắt một cái, cô thấy cái gậy thô to kia lại nghênh ngang dựng đứng lên, cảnh tượng như nước lũ ập vào mắt khiến trái tim cô đột nhiên thắt lại.
Cô vừa ngước mắt, đã chạm phải ánh mắt sáng quắc của người đàn ông.
"Đừng...
Anh vừa nói không làm nữa mà," giọng Hạ Mạt khàn đặc.
“Tôi sẽ nhẹ thôi." "..." Tên khốn lừa đảo Hạ Mạt nhắm mắt lại, trong lòng yếu ớt mắng chửi.
Nhưng rồi cô lại thấy buồn cười cho chính mình, những tên đã bắt cóc cô đến đây, vốn dĩ không phải hạng người lương thiện gì, chỉ tại cô quá ngây thơ, liên tiếp hai lần tin vào lời anh nói.
Cô cảm thấy mặt mình ướt đẫm, trong chớp mắt, những giọt nước mắt tích tụ trào ra.
Còn tưởng rằng...
nước mắt đã cạn khô rồi chứ...
Chu Cẩn Nghiêu nhìn cô lặng lẽ khóc, trong lòng khẽ động, cúi người tới lau nước mắt cho cô.
Chỉ là động tác của anh