Chương 17
"Lão thái gia, mới vừa rồi chị con cũng không phải tự muốn xem, là xem cùng Hồng Hồng.
Bà Hai biết, mang Chu Hồng Hồng ra, độ khoan dung của Lão thái gia liền thoải mái hơn rất nhiềụ "Hồng Hồng có đến sao?" Lão thái gia nhìn sang Trình Ý đang một mực yên lặng ăn cơm.
Trước bữa tối lão thái gia vẫn xem hí kịch Đài Loan ở trong phòng, chưa từng lưu ý đến việc Chu Hồng Hồng đến đây.
"Nói ầm lên muốn xem Jang Dong Gun, mẹ cả là không có cách nào khác mới xem cùng." Trình Ý gật đầu, thần sắc tự nhiên, một chút cũng không hề bị thị thị phi phi trên bàn cơm ảnh hưởng.
Trình phu nhân cũng vuốt đuôi nói theo "Con cũng chưa từng thấy nam nữ nào yêu nhau mãnh liệt như vậy.
Lão thái gia, về sau con không bao giờ xem nữa." Trình lão thái gia bởi vì trong lòng nhận định là cháu trai lớn của mình không đúng với Chu Hồng Hồng, lại sợ cô luẩn quẩn trong lòng đi tìm cái chết, đối với cô dĩ nhiên là dễ tính đi vài phần.
Ông lại nghĩ tới câu nói kia của Bà Hai "Cô gái ôm ấp tình cảm", nhân tiện nói "Con dâu cả, việc hôm nay không nhắc tới nữa, lần sau tái phạm, cô cũng đừng tới dùng cơm nữa." Trình phu nhân vội dạ dạ vâng vâng.
Lão thái gia nhìn chằm chằm Trình Ý nói.
"Hồng Hồng vì sao không ở lại dùng cơm?" "Con có giữ cô ấy lại, nhưng mà cô ấy nói hôm nay là sinh nhật mẹ cô ấy." Trình Ý vẻ mặt vô tội, giọng điệu không liên quan nói.
"Thứ Bảy tới mày đưa Hồng Hồng đi xem phim.
Bình thường cũng không thấy hai đứa đi đâu cả, tình cảm dù sao cũng phải bồi dưỡng.
Mày phải đối xử với người ta tốt một chút." Trình Ý như cũ gật đầu, "Vâng." Bà Hai lặng lẽ cong khóe miệng.
Bà cảm thấy Chu Hồng Hồng đúng là rất dễ dùng.
Nếu con mình thật sự có thể buộc con bé lại, như vậy coi như có cái vương bài để trị Lão gia tử rồi.
Kỳ thật Bà Hai không biết giữa lão thái gia và Trình Ý còn có giao dịch riêng.
Lão thái gia lúc ấy yêu cầu Trình Ý không được phép nói cho bất cứ ai biết, Trình Ý cũng đã bảo đảm.
Bà chỉ nghĩ rằng con mình thay Trình Hạo gánh tội.
Bà cũng từng nghe nói con mình cùng với một cô gái làng bên cạnh rất thân thiết, nhưng con mình nếu đồng ý cùng với Chu Hồng Hồng, nói vậy tức là đã chia tay với cô gái làng bên cạnh hay sao?
Bà Hai cũng có mưu tính của riêng mình.
Mẹ con bà ở Trình gia không thân phận, không địa vị, nếu như không làm cho Lão Thái gia vui lòng, không chừng ngày nào đó còn bị lưu lạc đầu đường.
Hiện nay thằng nhãi Trình Hạo không biết trốn ở chỗ nào, đàn ông của Trình gia chỉ còn Trình Ý, nếu chịu khó bớt chút thời gian trên người Chu Hồng Hồng, sau này không còn lo bị đuổi ra khỏi cửa nữa.
Ngày hôm sau, Trình Ý theo lệ thường đi đón Chu Hồng Hồng tan học, bèn nói ra chuyện này.
Chu Hồng Hồng rất kinh ngạc, "Chúng ta thật sự phải tới làng Ô Sơn?" Diễn trò còn phải chạy sang làng khác mà diễn nữa sao?
"Đương nhiên." Lúc chỉ còn hai người bọn họ Trình Ý liền khôi phục lại vẻ lạnh lùng.
"Cô cảm thấy chúng ta có thể xem phim ở làng Vĩnh Cát này à?" Cô xua tay, giải thích "Không phải, ý của tôi là chúng ta có thể tùy tiện tìm một chỗ trốn một ngày." Lão thái gia vốn không