Chương 15
thì oán trách, nhưng Giang Chước biết, Trâu Lâm chưa bao giờ hối hận vì đã trở thành cảnh sát.
Cô rót thêm cà phê cho Trâu Lâm “Cậu có thể nghỉ ngơi hai ngày không?” Trâu Lâm lắc đầu “Nghỉ ngơi?
Bọn tớ không có khái niệm đó.
Những nơi khác tớ không rõ.
Tớ là cảnh sát tốt nghiệp chính quy, nhân viên công vụ nghiêm chỉnh, chỉ khi nào phá án xong mới có thể nghỉ.” Giang Chước im lặng.
Trâu Lâm vừa uống cà phê, vừa nhìn gương mặt dịu dàng của Giang Chước.
Thật xinh đẹp.
Từ nhỏ đến giờ, cô chưa từng gặp ai đẹp như Giang Chước.
Cũng chẳng trách những hộ kinh doanh trong khu phố cũ này không ai ưa bọn họ.
Ghen ghét đến phát điên, làm gì còn tâm trí mà đối xử tử tế với hai anh em họ.
Nghĩ đến đây, Trâu Lâm chợt hỏi “Chước Chước, cậu cũng lớn rồi, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện yêu đương sao?” Giang Chước nhớ đến câu nói của Giang Ngã, liền né tránh vấn đề “Tớ hiện tại rất ổn.” Trâu Lâm đặt ly cà phê xuống, nắm lấy tay cô “Không ổn Trong đội của tớ có người, lớn hơn cậu vài tuổi, dáng cao, diện mạo cũng không tệ.
Năm ngoái vừa lập được công trạng hạng ba.
Cậu có muốn gặp không?” Giang Chước không từ chối thẳng, cũng không để lại đường lui “Điều kiện tốt như vậy, tớ nào dám trèo cao?” “Vớ vẩn Cậu hoàn toàn xứng đáng Gặp một lần thôi mà, biết đâu lại thích?
Duyên phận đâu dễ có, đừng bỏ lỡ cơ hội này ” Giang Chước không trả lời.
Trâu Lâm xem như cô đã đồng ý, liền sắp xếp cuộc gặp mặt.
Trâu Lâm hiếm khi có nửa ngày rảnh rỗi, liền kéo Giang Chước đi dạo phố, ép cô mua quần áo mới.
Quần áo của Giang Chước đều đã mặc nhiều năm, cổ áo và cổ tay áo có chỗ sờn rách, đường chỉ bong tróc, màu sắc cũng phai nhạt.
Trâu Lâm hỏi sao cô không mua vài bộ mới, Giang Chước đáp “Mua về Giang Ngã cũng chẳng thấy, thế thì lãng phí tiền làm gì.” Trâu Lâm không hiểu, quay sang hỏi “Cậu mặc quần áo là vì anh trai cậu à?” Giang Chước im lặng không đáp.
Trâu Lâm cũng không tranh cãi thêm, chỉ tiện tay lấy vài bộ rồi bắt cô đổi.
Giang Chước rất xinh đẹp, điều này ở khu phố cũ ai cũng biết.
Tuy không thần bí như Giang Ngã, nhưng cô trông coi cửa hàng hoa, việc này khiến cô phải thường xuyên lộ diện.
Khách đến mua hoa đều có thể nhìn thấy.
Ngày qua ngày, mọi người trong thành phố đều biết bà chủ tiệm hoa Red Wedding tuổi trẻ, dung mạo lại xinh đẹp vô cùng.
Lần đầu tiên gặp đồng nghiệp của Trâu Lâm, cô ấy lại không đi cùng cô.
Người đồng nghiệp này trạc tuổi Giang Ngã.
Tóc ngắn gọn gàng, không có khí chất lạnh lùng như Giang Ngã, cũng chẳng toát ra sự xa cách như anh.
Sống mũi của hắn có vài phần tương tự, chỉ là đường nét không sắc sảo bằng, góc nghiêng không thể sánh bằng Giang Ngã.
Hắn nhìn Giang Chước, cười nói “Nghe Trâu Lâm bảo em rất xinh đẹp, gặp rồi mới biết là đẹp đến mức này… Cảm giác có chút không xứng.” Giang Chước mỉm cười “Cô ấy thích nói đùa.” Người đồng nghiệp cũng cười, trong lòng lại bất giác xao động.
Đối diện với một cô gái xinh đẹp lại khiêm tốn ôn nhu như vậy, hắn bỗng thấy tim đập nhanh hơn, tai hơi đỏ lên.
Hắn lắp bắp hỏi “Em… em cảm thấy tôi thế nào?” Giang Chước cảm thấy hắn cũng tốt, diện mạo sáng sủa, lại biết lễ nghi.
Nhưng chỉ có thế mà thôi.
Đợi mãi không thấy cô trả