⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

mừng cậu đến nhà tớ.
Căn phòng ở cuối phía Đông tầng hai có người ở rồi.” Giang Chước cười tươi.
Trâu Lâm tốt nghiệp trường cảnh sát.
Ngay khi còn đi học đã nhận được lời mời đặc cách từ Sở Công an.
Nhưng cô là người hoài cổ nên chọn thi công chức, quay về quê nhà, vào làm ở đồn cảnh sát địa phương.
Dù nói là quê nhà, nhưng ở đây cô không còn người thân.
Về đây, cô phải thuê nhà.
Giang Chước là bạn học thuở nhỏ, quan hệ rất tốt.
Nhà cô ấy lại còn phòng trống nên rủ cô dọn vào ở chung.
Trâu Lâm thấy cũng tiện, hai người thoả thuận, mỗi tháng cô trả năm trăm tệ tiền thuê, ở đến sau Tết rồi tính tiếp.
Hai người đang trò chuyện thì Giang Ngã xuống lầụ Bước chân anh không lớn, nhưng mặc áo trắng, nổi bật hẳn giữa không gian trang trí tông Morandi dịu nhẹ.
Trâu Lâm vô thức bị thu hút.
Giang Ngã cầm bản nhạc để trên quầy từ trưa, chuẩn bị quay lên lầụ Đi được nửa bước lại hơi nghiêng đầu “Ai đến vậy?” “Trâu Lâm.” Giang Chước đáp.
Giang Ngã gật đầu, rồi tiếp tục đi lên.
Chờ đến khi bóng anh khuất hẳn, Trâu Lâm mới lên tiếng “Sao cậu không nói là có bạn trai?
Tớ ở đây có ổn không?” Giang Chước bật cười “Đó là anh tớ.” Trâu Lâm chợt nhớ ra.
Giang Chước có một người anh trai khiếm thị.
Cô nhớ lại dáng vẻ của Giang Ngã ban nãy.
Quần áo rộng rãi cũng chẳng thể che nổi đôi chân thon dài và vòng eo mảnh dẻ.
Mái tóc anh có màu nâu nhạt, hơi xoăn tự nhiên, mang chút lãng tử.
Làn da trắng đến mức gần như trong suốt, môi hơi đỏ, dưới ánh đèn lại ánh lên một tầng sáng.
Nếu không phải hốc mắt không sâu như người phương Tây thì thật sự trông chẳng giống người Trung Quốc.
Giang Chước giơ tay vẫy vẫy trước mặt cô “Tối nay muốn ăn gì?” Trâu Lâm hoàn hồn, cười đáp “Gì cũng được.” Giang Chước ra ngoài mua đồ ăn, Trâu Lâm ở lại sắp xếp hành lý.
Gần đây miền Bắc hay mưa, quần áo trong vali cô bị ám mùi ẩm mốc nên cô đành mang vào nhà tắm giặt lại.
Nhưng máy giặt nhà Giang Chước không biết bị làm sao, nhấn thế nào cũng không mở được.
Cô đành đi tới trước cửa phòng Giang Ngã, nhẹ nhàng gõ.
Bên trong vọng ra giọng nói trầm thấp “Có chuyện gì?” “À… cái máy giặt ấy, mở kiểu gì thế?
Tôi không mở được.
Ngại quá…” “Ổ điện tổng ở ngay cửa nhà vệ sinh.” “À à cảm ơn nhé.” Trâu Lâm thở phào nhẹ nhõm, quay lại cắm điện.
Giặt đồ xong, cô ngẫm nghĩ một lúc, tự hỏi liệu mình có vô tình làm phiền anh không.
Mới đến nhà người ta, vẫn nên chú ý một chút.
Rất nhanh sau đó, Giang Chước trở về, Trâu Lâm xuống bếp phụ cô nấu ăn.
Đến giờ cơm, Giang Ngã không xuống, Giang Chước chỉ ăn qua loa rồi bưng phần riêng lên lầụ Trâu Lâm nhìn theo bóng lưng cô, bỗng có một giây cảm khái làm em gái cũng thật chu đáo, nhưng ông anh này có hơi khó chiều quá không?
Nhà Giang Chước hiếm khi bật tivi.
Mà Trâu Lâm lại đang thích một bộ phim Mỹ, đến tập mới là không bỏ được.
Trước khi tắm đã nhờ Giang Chước tìm giúp.
Lúc Giang Ngã làm việc xong đi xuống phòng khách, Giang Chước đang cầm điều khiển từ xa, vừa thấy anh liền đặt xuống, chủ động nhận lấy cốc, rót đầy cà phê cho anh.
Giang Ngã không vội rời đi mà ngồi xuống ghế sô pha.
Phim đã chiếu được một lúc.
Mười phút đầu vẫn là nội dung bình thường, nhưng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡