⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5

gặp kết thúc khi trời vẫn còn sớm.
Giang Chước lái xe đưa anh đến rừng phong.
Mùa đông, cành phong phủ đầy tuyết trắng.
Lối mòn trong rừng vắng tanh, chỉ còn dấu chân của vài con vật nhỏ.
Cả không gian trắng xóa, tĩnh lặng đến mức khiến lòng người khoan khoái lạ thường.
Giang Chước cố tình phá vỡ sự yên bình ấy, chạy một vòng lớn rồi quay lại, hét về phía Giang Ngã, người đang đứng tựa vào thân cây, thất thần “Anh ” Giang Ngã nhìn về phía cô.
Cô vốc một nắm tuyết, ném thẳng vào vai anh.
Giang Ngã không ấu trĩ như cô, đương nhiên sẽ không ném tuyết trả lại.
Anh chỉ đứng yên, lặng lẽ nhìn cô vui đùa, làm nũng như một đứa trẻ.
Chơi mệt rồi, Giang Chước chạy về phía anh, không cẩn thận trượt chân, nhào thẳng vào lòng anh.
Cô ôm chặt lấy Giang Ngã, lăn lộn, cọ cọ như một con cá trạch nhỏ “Anh ơi, anh có lạnh không?
Để em sưởi cho anh nhé?” Giang Ngã đẩy cô ra một cách tự nhiên “Về thôi.” Nụ cười trên môi Giang Chước tắt lịm “Ồ.” Anh nghe ra sự ấm ức trong giọng cô, lại không hề dỗ dành.
Vụ án mạng lần này vô cùng phức tạp.
Hung thủ xảo quyệt, trí tuệ vượt trội.
Mọi phương pháp điều tra họ nghĩ ra đều bị đối phương đi trước một bước, không để lộ bất kỳ sơ hở nào khiến cả đội phá án đau đầụ Bận rộn đến tận khuya, Trâu Lâm đói đến mức bụng sôi ùng ục, lê bước về nhà.
Giang Chước vẫn còn chờ cô.
Thấy cô về, Giang Chước liền xuống bếp nấu một bát mì.
Giang Chước nhìn Trâu Lâm ăn như hổ đói, rót cho cô một ly nước nóng “Cậu ăn chậm chút.” Trâu Lâm uống sạch cả phần nước canh “Cậu không biết đâu, hai nạn nhân lần này chết thảm lắm Hung thủ đúng là tên mất nhân tính.” Giang Chước khẽ cười “Vậy à?” Trâu Lâm kể những gì có thể kể “Cậu nói xem, hắn ta phải lợi hại đến mức nào?” Giang Chước dọn dẹp bát đũa, không tiếp tục chủ đề ấy “Cậu nhớ tắm nước nóng rồi ngủ sớm.” Sự nhiệt tình của Trâu Lâm bị Giang Chước dập tắt, khiến cô không khỏi ngạc nhiên, nhịn không được mà nhìn Giang Chước thêm mấy lần.
Hôm nay, cô ấy hơi kỳ lạ.
Ngoài việc quản lý tiệm hoa, Giang Chước còn có sở thích thắp hương lễ Phật, giống như Giang Ngã ngoài chơi cello còn thích kiến trúc vậy.
Đều là những sở thích nho nhỏ.
Giang Chước có một gian Phật đường, trong đó đặt mấy pho tượng Phật.
Mỗi khi tiệm đóng cửa, cô lại vào thắp nhang, cầu mong anh trai mình luôn khỏe mạnh, bình an.
Tối nay, sau khi trò chuyện với Trâu Lâm, cô đốt một nén nhang.
Đây là lần đầu tiên không cầu nguyện cho Giang Ngã mà là cho việc kinh doanh của tiệm hoa.
Sáng hôm sau, Trâu Lâm dậy sớm, chạy đến hiện trường vụ án.
Giang Ngã vẫn tập đàn, còn Giang Chước mở tiệm, giúp nhân viên vận chuyển lô hoa mới.
Vừa dọn dẹp xong, bà chủ tiệm quần áo đối diện liền bước vào, bộ móng tay đỏ chót lóa mắt, vừa khoa chân múa tay vừa nói “Giang Chước, anh cô cũng có tuổi rồi, sao không nghĩ đến chuyện tìm bạn gái đi?” Cô vừa nghe đã hiểụ Bà ấy muốn làm mối.
Bà chủ vẫn thao thao bất tuyệt, chẳng hề cảm thấy mình đường đột “Hội phụ nữ huyện mình có một cô gái làm kế toán.
Hôm trước đến tiệm hoa của cô, nhìn thấy anh trai cô mà cứ nhớ mãi.
Cô ấy không ngại chuyện anh cô bị mù đâụ Cô nói với anh mình một tiếng, hai người gặp mặt


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡