Chương 18
tay đáp lại anh “Vậy hẹn gặp ở căn cứ.” Tống Noãn quay đầu, vừa hay chạm mắt với Cố Thời.
Cố Thời nhìn cô khoảng vài giây rồi thu hồi ánh mắt, dặn dò tài xế khởi động xe “Viện điều dưỡng cán bộ quân đội.” Đã giờ này rồi?
Sao anh còn đến Viện điều dưỡng cán bộ quân đội?
Đến căn hộ, Tống Noãn xuống xe chào tạm biệt Lục Hành.
Lúc quẹt thẻ mở cửa, Lục Hành lại gọi cô “Noãn Noãn ” Không gọi cô là Noãn nha đầu nữa.
Tống Noãn quay người lại, Lục Hành bước nhanh đến trước mặt cô “Thực ra anh biết mối quan hệ trước đây của em và Cố Thời.” “...” Anh ấy vậy mà lại biết.
“Anh không bận tâm việc em từng có một đời chồng.” “...” Cô mà còn nghe không hiểu nữa thì đúng là giả ngốc rồi “Anh Lục Hành, anh hiểu lầm những lời em nói với bác Lục hôm nay rồi, anh đừng nghĩ nhiều, thực ra em luôn coi anh như anh trai, kiểu người thân ấy.” Tống Noãn nói như vậy tương đương với việc nhắc nhở Lục Hành đừng nói ra những lời phía sau nữa.
Cô không muốn giả ngốc để mập mờ với Lục Hành “Tình cảm em dành cho Cố Thời vẫn chưa hề nguội lạnh.” Hơn hai giờ sáng, trong phòng ngủ chính trên tầng hai không ngừng truyền ra những tiếng rên rỉ và nức nở nhỏ vụn.
Trong căn phòng leo lét ánh đèn ngủ, có thể nhìn thấy rõ ràng Tống Noãn đang nằm trên chiếc giường lớn trắng muốt, đôi chân thon gập lại, trên đầu gối trắng nõn của chân phải còn vắt vẻo chiếc quần lót ren màu đen, những ngón chân cuộn tròn ra sức cào cấu lớp ga giường màu be bên dưới...
“Ưm...
nhẹ một chút...
ưm a...” Khuôn mặt đẫm mồ hôi của cô ửng hồng, đôi mắt nhắm nghiền, chiếc miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, hai tay nắm chặt lấy gối không ngừng lắc đầu “Ưm ưm...
sâu quá rồi Cố Thời...
a a...
xin anh nhẹ một chút, ưm...” Ngửa đầu uốn éo thân hình, chiếc váy ngủ lụa đen trượt xuống, để lộ bờ mông vểnh tròn trịa trắng ngần, đồng thời khi hai đùi dang ra rồi khép lại, có thể nhìn thấy rất rõ ràng dưới thảm cỏ rậm rạp đẫm nước, hai cánh hoa hơi sẫm màu lật sang hai bên, hoa huyệt phớt hồng mọng nước cứ đóng mở nhả ra dòng mật dịch ướt át, chảy xuống lớp ga giường vốn đã ướt sũng bên dưới.
“A a a...
đừng cắn chỗ đó, ưm...
em sẽ phát điên mất Cố Thời...
ưm...
a a...” Tống Noãn điên cuồng lắc đầu, khóe mắt đã ươn ướt, cánh tay cô vất vả cố gắng nhấc lên, nhưng lại giống như bị thứ gì đó đè chặt, làm cách nào cũng không thể nhấc lên nổi...
Bởi vì lúc này cô vẫn đang chìm trong mộng mị chưa tỉnh lại.
Trong giấc mơ, Cố Thời đang đè cô lên tay vịn cầu thang, dùng thắt lưng trói chặt hai tay cô, đôi bàn tay to lớn nâng lấy bờ mông cô, ra sức thúc hông đâm sầm vào thân thể mềm mại của cô...
Vừa va chạm kịch liệt, anh vừa ngậm lấy một bên nhũ hoa của cô mà ra sức mút mát, mút chưa thỏa mãn lại dùng răng cắn nhẹ.
“Ưm ưm...
em chết mất Cố Thời...
a a...
dừng lại, ưm...” Tống Noãn nức nở cầu xin anh mau dừng lại, cảm giác đóa hoa giữa hai chân sắp bị anh đâm xuyên thủng “To quá...
a a...
trướng quá...
ưm ưm...
anh ra ngoài đi, ra ngoài...” Miệng thì la hét đòi anh ra ngoài, nhưng khoái cảm ngứa ngáy đau đớn tận sâu thẳm lại mãnh liệt vô cùng, hoa huyệt bị cự vật thô to của anh nong rộng, quy đầu dũng