Chương 13
nói xong câu hỏi, cô lại bắt đầu phần "diễn thuyết" của mình.
Tưởng Thừa Vũ cũng không tranh giành với cô.
Nhưng phóng viên lại không hài lòng lắm với cuộc nói chuyện như vậy, bắt đầu dừng tầm mắt trên người Tưởng Thừa Vũ, hỏi anh nhiều hơn một chút.
Ví dụ như cách nhìn của anh đối với nghề nghiệp của vợ mình, lúc nghỉ phép thích hình thức thư giãn với cô như thế nào, đã cùng cô làm được bao nhiêu chuyện cô muốn làm...
Tất cả những câu hỏi này đều là cái hố.
Bởi vì trong hai năm qua, khi Lâm Gia Thanh được phỏng vấn, cô đã biên soạn sẵn một bộ câu trả lời.
Những bài báo này chắc chắn Tưởng Thừa Vũ không có thời gian đọc, cũng không có hứng thú xem.
Nếu anh nói sai, vậy không khác gì bị vả mặt.
Lâm Gia Thanh hơi sốt ruột, chỉ có thể âm thầm viết đáp án vào lòng bàn tay Tưởng Thừa Vũ.
Vất vả lắm mới tiễn được đội quay phim đi, cô rút tay ra khỏi năm ngón tay Tưởng Thừa Vũ, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi "May mà anh phản ứng kịp." "Phản ứng kịp gì?" "Ám chỉ tôi đưa cho anh đó." Lâm Gia Thanh, "Hồi nãy tôi liên tục viết chữ vào lòng bàn tay anh còn gì." Tưởng Thừa Vũ im lặng hai giây "Tôi còn tưởng em xấu hổ nên móc móc vào tay chứ." "...." Lâm Gia Thanh, "Vậy tại sao anh đều trả lời được, đoán cả à?" Tưởng Thừa Vũ hơi nhíu mày "Chúng ta chỉ là hai năm trước mới kết hôn, chứ đâu có phải hai năm trước mới quen biết.
Chẳng lẽ em cảm thấy tôi không hiểu biết chút gì về em sao?" Lúc này Lâm Gia Thanh mới nhớ ra, đúng vậy, cô và Tưởng Thừa Vũ có thể nói là quen biết từ nhỏ.
Lúc Lâm Gia Thanh mười tuổi, vì chuyện ghi danh vào trường trung học phụ thuộc vũ đạo thành phố mà cô đã xảy ra cuộc tranh chấp nảy lửa nhất với bố mẹ.
Trong cơn tức giận cô buông lời tàn nhẫn, nói nếu bọn họ không đồng ý thì cô sẽ bỏ nhà ra đi.
Bố Lâm ghét nhất là bị người khác uy hiếp như vậy, lúc này đã nổi trận lôi đình, bảo cô cút, cút nhanh.
Mẹ Lâm dịu dàng khuyên nhủ, khó khăn lắm mới nghĩ ra một cách thỏa hiệp cả hai bên Gửi Lâm Gia Thanh đến sống ở một trang trại ngoại ô thành phố một thời gian, để cho cô thể nghiệm cái gì gọi là bị xã hội vùi dập tàn nhẫn, cuộc sống gian khổ.
Ô tô ầm ầm khởi động, chở Lâm Gia Thanh ra khỏi thành phố.
Lúc sắp đến nơi, những cánh đồng mênh mông cùng với dãy núi mơ hồ dần dần xuất hiện trong tầm mắt.
Không phải là trang trại quen thuộc trong phim ảnh, cũng không có hàng rào trắng liên miên cùng những cao bồi phương Tây cưỡi ngựa, chỉ có con đường trống trải không thấy một bóng người, xuyên qua cánh đồng bất tận.
Lâm Gia Thanh ngồi sụp xuống ghế sau ô tô, nhìn khung cảnh xanh biếc chung quanh như thể đang nhìn thấy ngày tận thế đến gần.
Nếu bảo tài xế dừng xe ở đây, xác suất cô tìm được cớ bỏ trốn là bao nhiêu?
Nếu như chạy trốn thành công, xác suất chặn một chiếc ô tô trên đường và thuyết phục đối phương đưa mình về nhà là bao nhiêu?
Cô từ chối hợp tác như vậy, về đến nhà rồi liệu bố mẹ có ném cô ra đường lần nữa không?
....
Cô cứ miên man suy nghĩ như thế.
Hình tượng bản thân trong đầu thì anh dũng vô cùng, thân thể đang ngồi phịch trên ghế lại sợ hãi bức bách.
Cho tới khi