⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 17

ỷ vào ưu thế học múa ba lê từ tiểu học, nhẹ nhàng thoải mái xoay hai mươi vòng.
Anh cũng rất miễn cưỡng, nhưng tới vòng thứ mười thì sắc mặt trắng bệch, bất tỉnh ngay tại chỗ.
Theo lời bà Trương thì Tưởng Thừa Vũ đang trong thời kỳ hồi phục sau cơn bệnh.
Khoảnh khắc anh ngã xuống, Lâm Gia Thanh sợ đến choáng váng, vừa la hét vừa vội vàng đi ra ngoài tìm người.
May mà một lát sau Tưởng Thừa Vũ đã tỉnh lại, không có gì đáng ngại, cũng không hề tố cáo cô.
Nhưng cô vẫn cảm thấy áy náy, lại mơ hồ cảm thấy đã bị anh bắt được nhược điểm...
Suốt kỳ nghỉ cô cứ cẩn thận từng li từng tí, Tưởng Thừa Vũ nói đông cô không dám nói tây.
Vất vả lắm mới thắng anh được một lần, vậy mà vẫn ấm ức như trước.
Khi đó, nếu hỏi Lâm Gia Thanh ghét ai nhất.
Cô nhất định không chút do dự trả lời là Tưởng Thừa Vũ.
Ai từng nghĩ, hơn mười năm sau cô và anh lại trở thành vợ chồng.
Còn ngồi trên cùng một chiếc sô pha nói nói cười cười, mười ngón tay thân mật đan vào nhaụ Còn được chụp thành ảnh, đăng trên trang tạp chí.
"Bức ảnh này chụp đẹp đấy." Trong biệt thự nhà họ Lâm, mẹ Lâm nhìn ảnh mẹ Tưởng chia sẻ trong nhóm gia đình, "Còn đẹp hơn ảnh cưới lúc trước của hai con." Ảnh cưới trông như thế nào nhỉ?
Lâm Gia Thanh còn đang vắt óc suy nghĩ, mẹ Lâm lại đổi đề tài "Chỉ là cảm giác thiếu gì đó." "Thiếu gì ạ?" Lâm Gia Thanh hỏi.
"Thiếụ.." Mẹ Lâm, "Ngôi nhà lớn vậy mà chỉ có hai người ở, quá trống trải, con không cảm thấy thế sao?" "Sao thế ạ?
Mấy hôm trước mẹ tham gia tiệc đấu giá, thu hoạch được nhiều quá nên định tài trợ cho bọn con à?" Lâm Gia Thanh cố ý giả bộ nghe không hiểụ "Cút đi, mẹ không nói chuyện này." Mẹ Lâm, "Ý mẹ là bây giờ con đã về nước rồi, hai đứa cũng nên lên kế hoạch sinh con đi.
Hai đứa con kết hôn cũng đã hai năm rồi đấy." "..." Lâm Gia Thanh.
Mặc dù kết hôn đã hai năm, nhưng nếu luận số lần cô và Tưởng Thừa Vũ lên giường, cộng lại cũng chỉ được mấy lần chứ nhiêu?
Chuyện này sao có thể thúc giục được?
Về phần đứa bé?
Cô cảm thấy mình vẫn còn là một đứa trẻ, tha cho cô đi.
Lâm Gia Thanh cúi đầu uống trà, không tiếp lời nữa.
Mẹ Lâm vẫn đang trù tính, hồi lâu sau nói "Cuối tuần mẹ đi chùa, con đi với mẹ đi." "Để làm gì ạ?" "Ăn chay, thuận tiện cầu xin Phật phù hộ hai con sớm sinh cháu ngoại cho mẹ." Đúng là trứng không thể chọi đá.
Tuy rằng Lâm Gia Thanh không tình nguyện nhưng cũng không tìm ra lý do phản bác, đến cuối tuần, cô đành phải cùng mẹ đến chùa.
Chùa Pháp Hỉ được xây dựng trong thành phố này có diện tích không lớn, chỉ là một khu danh lam thắng cảnh.
Hiện tại không phải mùa du lịch thịnh vượng nên đương nhiên không có nhiều du khách, người lui tới ngoại trừ tăng nhân trong chùa thì phần lớn đều là thiện nam tín nữ thật lòng lễ Phật.
Lâm Gia Thanh quay đầu nhìn Tưởng Thừa Vũ bên cạnh "Không phải anh ghét ăn chay nhất sao, tại sao phải đồng ý với mẹ tôi đến đây trì trai?" Anh không biết nói là anh bận trăm công ngàn việc à?
Như vậy cô mới có thể lấy lý do ở bên cạnh anh mà từ chối hành trình quái quỷ này chứ.
Sáng sớm đã rời giường, leo núi liên tục nửa giờ, mỗi lỗ chân lông của Lâm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡