⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 21

lời nào, chỉ trầm mặc đếm số lượng bài thi.
Cô xấu hổ cúi đầu không muốn nhìn anh, ngón tay vặn vẹo sau người, mắt nhìn chằm chằm mặt đất, nội tâm vô cùng nôn nóng, trong bụng âm thầm giục giã anh đếm nhanh lên … 30 giây sau, cái mũi Chi Đạo nhẹ nhàng nhúc nhích.
Trên người anh… Sao lại có mùi thơm thế nhỉ… Còn là mùi hương mà cô cực kì thích.
Chi Đạo không thể hình dung ra cụ thể đó là mùi hương như thế nào, chỉ có thể cảm giác được trong mùi thơm này ẩn chứa hơi thở nguy hiểm, giống như… Thuốc phiện.
Chi Đạo nhanh chóng lùi ra phía sau hai bước, cầm lấy một bài thi khác trên bàn bài, trộm ngửi thử.
A… Thối quá.
Thiếu nữ mặt ủ mày ê.
Qua một lát, lại cau mày hít sâu hai lần.
Thối thì thối đi… Chi Đạo tình nguyện ngửi mùi thối của giấy, còn hơn để mùi hương của Minh Bạch vương vấn trong lỗ mũi cô.
Từ bây giờ, chỉ cần là lúc không thể tránh khỏi mà phải tiếp xúc với anh, Chi Đạo đều đứng cách xa anh trăm mét, cứ như tránh nước bẩn, trốn mãnh thú, cách xa một chút mới an tâm thỏa mãn.
Mấy chuyện bát quái mà Từ Oánh hay nói với cô đề tài không gì khác ngoài Minh Bạch, nói ai đang yêu thầm anh, nói ai đã tỏ tình với anh rồi bị từ chối, lại nói người nào đó nhìn thì tưởng cấm dục mà cũng thích anh.
Cô ta nói nhiều đến mức lỗ tai Chi Đạo sắp mọc kén, cô đùa giỡn nói “Từ Oánh, không phải cậu cũng thích cậu ấy chứ?
Sao cứ nói mãi về cậu ấy thế …” “Nào có.
Cậu đừng có nói bậy được không ” Từ Oánh có chút thẹn quá hóa giận “Tớ còn nghe nói cậu thích Chu Côn đấy.” Chu Côn… Chi Đạo nhìn cậu nam sinh mà nghe nói là luôn thích động tay động chân với nữ sinh, giả vờ tức giận vỗ lên bả vai cô ta “Cậu mới thích cậu ta ấy… Cậu yêu cậu ta, yêu đến chết đi sống lại.” Từ Oánh nhíu mày “Chi Đạo, cậu còn muốn mượn vở bài tập của tớ nữa không Đợi lát nữa mà có đề nào cậu không biết, cậu tự thân vận động đi...” Từ Oánh ra đòn sát thủ, Chi Đạo luôn hỏi bài tập với mượn vở của cô ta lập tức túng quẫn, vội vàng lấy ra một gói que cay đưa qua “Tớ yêu tớ yêu, là tớ yêu…” Còn khoa trưởng ngẩng đầu lên, làm bộ si ngốc mà nhìn Chu Côn, đôi tay khép lại.
“Haizz, người thiếu niên này, thật đáng chết, sao lại mê người như vậy?
Cậu nhìn đống gàu trắng xóa trên vai cậu ta, lại nhìn đống dầu có thể xào rau trên mặt cậu ta xem, thật là hấp dẫn chết người nha.
Ngay cả sợi lông mũi quật cường kia cũng có vẻ đẹp trai như thế.
Là tớ yêu cậu ta, tớ không muốn lừa cậu, cũng không muốn lừa chính mình nữa.
Tớ yêu cậu ta, yêu đến chết đi sống lại, yêu đến trời sụp đất nứt…” Từ Oánh chạm chạm vai cô.
Chi Đạo vươn tay phải, mở bàn tay ra rồi nắm chặt lại, nhìn cô ta “Haizz, không ai được phép ngăn cản tớ yêu đương, tớ phải vì cậu ta mà điên cuồng.” Từ Oánh ghét bỏ lấy ra một hộp sữa từ trong ngăn kéo, cắm ống hút vào, rồi nhét vào miệng cô “Cậu mau câm cái miệng của cậu lại đi.” “Tớ nói cho cậu biết, cho dù cậu có lấp kín miệng của tớ, tớ cũng muốn yêu cậu ta…” Bĩu môi, Chi Đạo hút sữa, hàm hồ nói.
Cuộc họp phụ huynh mỗi tháng một lần đúng hẹn lại tới, vốn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡